Showing posts with label Theminimalists. Show all posts
Showing posts with label Theminimalists. Show all posts

Monday, 24 June 2019

PHỤ NỮ CÓ CẦN GIỮ CHỒNG KHÔNG?



Theo thống kê mỗi giờ trôi qua có hàng trăm ngàn phụ nữ thấp thỏm lo âu chồng/ người yêu mình giờ này đang ở phương nào và với ai. Chuyện rõ như ban ngày từ khi Medix Link mở cái group CHUYÊN GIA TƯ VẤN TÂM LÝ mới hơn một tuần thì hàng trăm ngàn bạn tham gia vào group và thổ lộ tâm tư về mỗi chủ đề này 'giữ chồng/ giữ người yêu'.
Phần lớn phụ nữ đang có gia đình cho rằng gia đình có chồng có vợ thì con cái mới khỏe mạnh hạnh phúc. Èo. Các chị em đang có chồng à, con cái khỏe mạnh hạnh phúc không phụ thuộc vào gia đình có đủ bố mẹ mà phụ thuộc vào mức độ hạnh phúc của bố và mức độ hạnh phúc của mẹ. Đương nhiên, mức độ hạnh phúc của bố và mẹ ngang bằng nhau thì trẻ khỏe mạnh nhất về mặt tinh thần và thể chất.
Là người mẹ trong gia đình bạn không cần phải dành thời gian theo dõi chồng thông qua tin nhắn trong điện thoại, thông qua các mạng xã hội và thông qua người thân quen. Bởi anh ấy muốn giấu thì có hàng ti tỉ cách giấu đố mà bạn có thể kiếm tìm đầy đủ. Mặt khác, chính hành động này gây ra cho bạn nhiều lo lắng có thể dẫn tới nhiều hệ lụy như sắc đẹp giảm sút, tâm lý bất ổn, chăm sóc con cái kém, hiệu quả công việc giảm sút và có thể mất đi vài mối quan hệ tốt đẹp.
Thế thì người phụ nữ đang có chồng nên làm gì?
Hơn hết hãy học trở thành người mẹ có đủ kiến thức chăm sóc con mình khỏe mạnh về thể chất và tinh thần. Và nhớ các mẹ con nên soi gương (selfie cũng được) mỗi ngày cùng nhau để xem cười đủ tươi chưa nhé!
Thứ hai, hãy dành thời gian cho chính mình - cho điều mình thích - học trở thành người phụ nữ tự tin. Có thể là tham gia lớp học dinh dưỡng nuôi trẻ, dinh dưỡng sức khỏe, câu lạc bộ yoga, khiêu vũ, ... câu lạc bộ nghệ thuật gì đó, ..., câu lạc bộ nữ công gia chánh gì đó, ... học thêm kỹ năng nào đó mình còn yếu, ... và nhớ là soi gương nhiều hơn nhé các nàng.
Thứ ba, hãy dành thời gian cho chính mình - học trở thành phiên bản đẹp nhất của bạn. Có thể tham gia lớp mix quần áo, trang điểm, chụp hình, đọc sách. Và nhớ là soi gương nhiều hơn các chị nhé - để tìm ra phiên bản tốt nhất nhé!
Thứ tư, hãy dành thời gian cho chính mình - học trở thành người gắn kết. Có thể tham gia cùng các con chuyến thư giãn ngắn, dài ngày. Hẹn hò với chồng. Rủ rê bạn bè thư giãn cùng nhau. Rủ rê anh chị em ba mẹ thư giãn cùng nhau. Và nhớ là soi gương nhiều hơn để xem mình đã cười đủ tươi chưa các nàng nhé!
Nếu một ngày chồng bạn bỏ bạn thì sao?
Thì cảm ơn chồng chớ sao. Bạn đã có phiên bản đẹp nhất rồi. Phiên bản đẹp nhất này chỉ phù hợp với phiên bản đẹp nhất của chồng bạn thôi. Nếu anh ta không nỗ lực để có phiên bản đẹp nhất thì anh ta buộc phải xa bạn thôi. Nên vui bạn nhé! Hơn nữa, không có chồng này thì chắc chắn sẽ có chồng khác bạn nhé (nếu bạn muốn có) và chồng khác chắc chắn cũng sẽ là phiên bản đẹp nhất của anh ấy rồi. Cho nên, bạn yên tâm có đủ hạnh phúc!
❤️🎬Lời cuối tặng các chị đó là CHÚNG TA CẦN GIỮ CHỒNG BẰNG CÁCH LÀM CHO CHÚNG TA ĐẸP HƠN MỖI NGÀY CHỨ đừng phí thời gian theo dõi, chờ đợi, giữ khư khư ông chồng theo cách thấp thỏm lo âu đầy hoài nghi. Thời gian đó hãy dành cho điều quan trọng hơn các chị nhé! Chúc các chị luôn cảm nhận được hạnh phúc!

❤️Mita - dành thời gian cho điều ý nghĩa!

----www.mitabio.com--- 



@Page Facebook: Mita


@Youtube: Youtube Mita
@Instagram: mitabio960
Đọc tiếp »

Thursday, 27 December 2018

[How to] Cách để BẠN không bao giờ lo lắng về tiền bạc?



PHÂN BỔ TÀI CHÍNH TƯƠNG LAI


Những ngày đầu tự lập, cơm không đủ ăn ngày ba bữa thì tôi chưa từng nghĩ tới cái gọi là tài chính tương lai. Mỗi ngày trôi qua với tôi là làm cái gì đó để có thể mua được bữa ăn tối thiểu, và để trả tiền thuê nhà. Dần dà khá hơn tí, tôi muốn các em tôi được đi học nghiêm túc. Gia đình sum tụ đồng nghĩa với nhiều nỗi lo hơn. Nhưng rồi cũng tốt hơn một chút, tôi đưa mẹ và các em đi du lịch, ăn uống, mua sắm không nhìn giá chỉ cần nhìn họ cười là tôi vui hết.
Mười năm sau khi vào đời, cuộc sống bắt đầu khá ổn về tài chính. Tôi đã sử dụng những đồng tiền không hợp lý. Bắt đầu nợ. Những gì có thể bán đổi tiền là tôi bán. Tôi. Trở nên nghèo khó. Đó là điều chẳng ai tin, đến giờ cũng chẳng ai tin nổi. Nhưng đó là sự thật. Nghèo túng, nợ nần là đòn cảnh tỉnh tôi trong mê muội ngu si. Tôi dành một tuần để viết xuống tất cả những khoản tiền tôi có thể nhớ chi tiêu không hợp lý từ từ thiện, cho mượn, đầu tư, tiêu xài, …. Cuối cùng, tôi nói với bản thân, “Mita, phải thay đổi”. Cuộc hành trình thay đổi từ đó.
Tôi bắt đầu sống hoàn toàn nhờ đồng lương hằng tháng. Đồng lương ít ỏi. Nhưng nó thật sự không hề quan trọng. Điều quan trọng là tôi đã nghiêm khắc trích ra 33,3% trong tổng số thu được cho vào tài khoản tương lai, trong đó 13,3 % tôi đặt vào tài khoản tiết kiệm dài hạn – 13,3% tôi đặt vào tài khoản đầu tư – 6,7% tôi đặt vào tài khoản chia sẻ. Trong khung phân khoản tài chính của tôi có đến sáu mục, nhưng chỉ có ba mục nêu trên là đồng tiền tương lai. Ba mục còn lại đó là 13,3% tài khoản giáo dục, 13,3% tài khoản hưởng thụ và 40% tài khoản hóa đơn. Hôm nay, ngày này là tròn được một năm. Tại sao là số lẻ thế?
Ban đầu tôi lấy con số 25% tổng thu nhập cho tài khoản tương lai, trong đó 10% cho tài khoản tiết kiệm dài hạn, 10% cho tài khoản đầu tư và 5% cho tài khoản từ thiện. Tài khoản giáo dục chiếm 10% tổng thu nhập, tài khoản hưởng thụ cũng chiếm 10% và 55% tổng thu nhập là tài khoản hóa đơn. Mỗi tháng cứ gặp khó khăn chia tiền, con số nó bị lẻ quá, mắc công đi đổi tiền lẻ thế rồi tôi quyết định tăng số phần trăm lên để cho đỡ vất vã một công đoạn đổi tiền. Bởi cái gì càng đơn giản càng dễ thực hiện càng dễ duy trì. Mọi thứ vẫn ổn.
Sáng nay, ngồi đếm tiền. Tôi lẩm bẩm ‘giá như, tôi làm việc này từ hơn 20 năm trước thì bây giờ tôi có tài sản đồ sộ nhỉ kakaka J . Tôi nghĩ tôi phải viết cái bài này.

Tại sao phải chia sáu loại tài khoản khác nhau?

Thứ nhất, nhóm tài khoản tương lai gồm ba khoản khác nhau:
  • Tài khoản tiết kiệm dài hạn chính là số tiền để sử dụng khi ốm đau, tai nạn, rủi ro và đồng thời cũng có thể dùng khi gặp cơ hội tốt.
  • Tài khoản đầu tư là số tiền để đầu tư sinh thêm dòng tiền dương hằng tháng. Bằng cách này bạn sớm sẽ trở thành tự do tài chính.
  • Tài khoản chia sẻ dùng để đóng góp cộng đồng, đóng góp vào sự khuyến khích tinh thần học tập, xây dựng thói quen tốt, những dự án cộng đồng và những hoàn cảnh khó khăn đặc biệt. Bởi cho đi là nhận về nên tài khoản này luôn được ưu tiên.

Thứ hai, là nhóm phát triển bản thân. Đó là phần tài khoản giáo dục, trẻ hay già đều phải học để tiến bộ đó chính là quan điểm của tôi. Tôi càng già càng ham học, học càng chăm càng say mê. Tài khoản này để tôi mua các khóa học tôi cần, tôi muốn, tôi thích có thể là online, offline, dã ngoại, du lịch. Như bài trước tôi đã nói du lịch cũng là một cách học.
Thứ ba, là nhóm thỏa mãn. Bạn làm việc cực khổ vất vã nỗ lực để làm gì? Để chờ ngày gặp người yêu dẫn cô ấy đi ăn bữa ngon rồi sau này có dịp kể lại à? Hay để mua cho ba cho mẹ cho người thân món hàng đắc tiền để sau này kể công? Một phần của xã hội là vậy. Trong gia đình tôi cũng có vài đối tượng như thế. Nếu bạn làm những điều trên vì bạn hạnh phúc, tăng động lực cho bạn kiếm tiền thì đó là điều khuyến khích. Còn chỉ để kể công. Để cảm thấy mình đáng thương và ai kia đáng trách. Để cảm thấy cuộc đời bất công thì do bạn chứ không phải do ai nhé. Cá nhân tôi, phần tiền này là để thưởng cho mình. Tôi mua những món mỹ phẩm đắc tiền tôi ao ước, ăn bữa ăn thịnh soạn, sống ở những nơi dành cho người giàu có, đi nghỉ dưỡng. Hoặc tôi mua món quà đặc biệt tặng cho ba mẹ các em mình. Tôi luôn xài sạch sành sanh số tiền này không để lại lấy một xu. Đó chính là động lực, là nguồn vitamin cực kỳ quan trọng cho cơ thể bé nhỏ của tôi làm việc hăng hơn, say hơn và đương nhiên là để kiếm được tiền nhiều hơn.
Cuối cùng, là nhóm nhu yếu phẩm. Tiền chi cho các hóa đơn, gồm tiền điện, tiền nước, điện thoại, internet, xăng xe, thuê nhà, ăn uống và mua sắm cơ bản. Tôi không điên khi phải còng lưng ra làm mà dè xẵng nhưng một điều tôi rõ con số xxxx đồng tiền tôi có cho việc chi tiêu. Đầu tiên tôi tính toán các chi phí (trừ ăn uống) tối thiểu trước, phần còn lại tôi chia làm bốn phần cho mỗi tuần và tôi nắm rõ mỗi tuần tôi có bao nhiêu cho ăn uống. Sau đó, mỗi tuần tôi chỉ bỏ đúng số tiền đó vào cái ví hằng ngày. Phần còn lại, tôi để ở cái ví khác. Ban đầu, bạn cảm thấy phức tạp lắm cho nhóm nhu yếu phẩm này. Nhưng sau chừng hai ba tháng, mọi thứ trở nên quen thuộc và trở thành bản năng khi nào không hay.
Tôi bây giờ vẫn là con nợ, tôi vẫn đang trả nợ, vẫn đang đi du lịch, vẫn đang hưởng thụ, vẫn đang học thêm để phát triển bản thân, vẫn đang làm từ thiện, và vẫn đang tích cốp cho tương lai. Mặc dù, tôi chỉ là người làm thuê nhận lương ít ỏi hằng tháng. Tôi làm được. Bạn còn làm tốt hơn tôi.

Câu chuyện bà mẹ đơn thân hai con
Gần nửa năm trước, cô ấy khốn đốn vì chuyện chồng con. Cô ấy lo không có chồng thì không biết phải làm sao để giải quyết vấn đề tài chính hằng tháng. Khi đứa nhỏ bị bệnh xoàng xoàng thôi, mà trong ví chẳng có lấy một đồng đưa con đi bệnh viện. Chỉ biết khóc xin ông trời. Cô ấy đã từng như thế. Đứng trước cảnh một người làm công ăn lương, thu nhập dưới 8 triệu, ở nhà thuê, nuôi một bé đi học cấp một, một bé nhà trẻ. Cô ấy rất sợ, rất lo lắng và gần như không thể nghĩ được gì ngoài việc thất bại hôn nhân.
Hồi đó, tôi bảo chẳng có gì lo cả. Giải phóng tinh thần thì giải phóng được tất cả.
Cuộc cách mạng giải phóng cuộc đời cô ấy bắt đầu. Tôi gợi ý 55% dành cho tài khoản nhu yếu phẩm (nhóm bốn), 5% dành cho tài khoản chia sẻ, mỗi nhóm còn lại 10%. Sau khi tính toán, tôi có hỏi “xxxx vnđ/ tháng tức là xxx vnđ/ tuần có đủ để trả tiền thuê nhà, điện nước, internet, gạo cá không em?” – Em cũng thường chi như thế? Nghe xong tôi mừng như lượm được vàng. Tôi gợi ý tiếp tài khoản đầu tư và tài khoản học tập sẽ dành cho con và chút ít cho mình. Trường hợp, còn thời gian và cần thêm tiền hãy nỗ lực làm thêm việc gì đó. Thế là chị ấy có thêm vài việc làm thêm. Chị ấy nói ‘không ngờ em cũng có ngày có tiền trong ví, có thể muốn về thăm mẹ là về mà không phải lo sợ gì nữa”. Chị ấy vui. Các con chị ấy vui. Ba mẹ chị ấy vui. Bạn bè chị ấy vui. Và tôi vui.
Q&A 

1) Tỷ lệ phần trăm trên có thay đổi hay ổn định suốt cuộc đời? Có.
  • Tùy thuộc tuổi tác, tình trạng sức khỏe.

Bạn rồi cũng sẽ già. Cơ thể bạn rồi cũng mệt mỏi rồi ốm đau bệnh tật. Biết đâu một ngày bạn bị bác sĩ thông báo mắc bệnh nan y thì sao? Cho nên, khi còn trẻ hãy cố sớm bắt đầu xây dựng tài khoản tương lai càng sớm càng tốt. Học sinh, sinh viên, người lao động có thu nhập thấp càng khẩn trương thực hành. Người trẻ tuổi lao động hãy nỗ lực tăng tỷ lệ phần trăm tài khoản tương lai ngày một cao và đạt cao nhất có thể. Người già yếu ốm đau thì giảm xuống tỷ lệ này cho phù hợp.
  • Tùy thuộc vào thu nhập.

Bạn tôi thu nhập 700 triệu/ tháng. Nếu anh ấy dành 40% tổng thu nhập có nghĩa là 280 triệu cho chi phí hóa đơn nhu yếu phẩm. Điều này không thể phải không? Còn chị người mẹ đơn thân kia dành 75% tổng thu nhập cho chí phí hóa đơn trang trải gia đình mới phù hợp. Cho nên, bạn hãy cân nhắc và tạo cho mình tỷ lệ phần trăm hợp lý nhất và phân bổ vào tài khoản tương lai nhiều nhất có thể tùy thuộc vào tổng thu nhập của bạn. Nhưng nếu bạn phân bổ vào tài khoản tương lai quá ít, bạn sẽ lâu hơn để thấy kết quả thực tế, và hơn nữa nếu như bạn không nhanh chóng thấy được kết quả tốt thì bạn có thể dễ mất hứng thú và không tiếp tục thói quen. Cho nên, bạn phải hy sinh và phải sáng tạo. Bạn sẽ không ngờ tài khoản tương lai của bạn tăng lên đáng kể.

2) Tỷ phú họ có phân bổ tài chính tương lai không?

Tôi cũng đã từng nghĩ, tỷ phú tiền xài không hết lo gì tài khoản tương lai. Nhưng, sau khi trao đổi với một số tỷ phú. Các vị đều nói, chưa từng ngừng phân bổ tài khoản tương lai. Họ chỉ khác chúng ta ở tỷ lệ phân bổ. Tôi được biết một người bạn, anh ấy phân bổ tài khoản tương lai đến 95% tổng thu nhập.

3) Khi nào trong tháng sẽ phân bổ tài khoản tương lai? Ngay khi nhận tiền vào túi của bạn, bất kể tiền đến từ đâu. Bởi việc bạn chần chừ hành động này có thể bạn chẳng bao giờ làm được vì rất nhiều lý do phải dùng đến tiền. 

4) Có nên phân bổ tài chính ngay khi bạn là con nợ không? Nên.

Là con nợ càng nên phân bổ tài chính. Tôi là minh chứng cho điều này. Bạn cam kết với bản thân mình, thỏa thuận với chủ nợ sẽ trả hết nợ nhưng sẽ kéo dài tí. Giả thuyết nếu bạn không phân bổ, liệu bạn có xóa được nỗi lo sợ về tương lai, liệu bạn có động lực để làm việc cật lực hơn, kiếm được nhiều tiền hơn không? Cá nhân mình nhận thấy, nhờ phân bổ mà mình mới trả được nợ đấy. Giá mà mình không phân bổ chắc chắn nợ vẫn còn nằm im đấy.

5) Điều gì quan trọng nhất về phân bổ tài chính tương lai? TÍNH KỶ LUẬT.

Đó chính là tính kỷ luật. Bạn phải thật sự nghiêm khắc với bản thân mình. Không thể nói ‘tháng này tạm gác lại, tháng sau sẽ phân bổ gấp đôi’. Nhiều khả năng bạn sẽ không làm được điều đó tháng sau. Hãy làm ngay khi nhận được thu nhập.

BÀI TẬP ĐỘNG LỰC


Bạn hãy thử làm bài tập này:

Năm qua:
1) Tổng thu nhập của bạn trong vòng 12 tháng qua là bao nhiêu? = ------
2) Nếu như, trong vòng 12 tháng qua, bạn đã để dành 25% tổng thu nhập của mình thì hiện tại bạn có bao nhiêu tiền? Thu nhập 12 tháng * 0.25 = ----
Năm tới:
1) Tổng thu nhập hằng tháng của bạn hiện tại là bao nhiêu? =  ----
2) Số thu nhập dự kiến năm trong tương lai (nhân số thu nhập hằng tháng hiện tại với 12) là bao nhiêu? Thu nhập một tháng hiện tại*12 =----
3) Nếu như trong vòng 12 tháng tới, bạn trích 25% số tiền kiếm được phân bổ vào tài khoản tương lai được bao nhiêu? Tổng thu nhập trong năm * 0.25 = ----

Bạn có bất cứ câu hỏi hay thắc mắc tôi sẵn sàng giải đáp trong giới hạn của mình. Tôi không phải là chuyên gia tài chính, không phải là chuyên gia kinh tế. Tôi đã từng start-up 5 lần, tôi là nhà khoa học, người tối giản nên tư duy mọi thứ đơn giản và logic. Hy vọng bạn thích bài viết này.

Chúc bạn luôn khỏe mạnh về sức khỏe thể chất, sức khỏe tinh thần và sức khỏe tài chính! Chúc mừng năm mới, 2019!

Bonus

“Tôi biết nếu quá dễ thì ai cũng có thể làm được. Hãy sáng tạo. Hãy suy nghĩ sao bạn có thể làm được điều đó.”

 ----www.mitabio.com----


P/s: Tôi muốn vẽ cái sơ đồ phân bổ tài chính bảnh chút (hình hộp/ list) nhưng vẽ xong upload cái blog nó giảm độ phân giải. Bạn nào vẽ hộ cái đẹp hơn cho tui. Tui cảm ơn nha. 



Đọc tiếp »

Tuesday, 4 December 2018

[How to] TÔI ĐÃ TÌM VIỆC NHƯ THẾ NÀO?




(03.2018 @Aluishan)

Quảng cáo 30 giây nha, mình tốt nghiệp loại giỏi, ngày bảo vệ luận văn có cả công ty đặt hàng sản phẩm công nghệ tham dự, mình có chứng chỉ IELTS lúc đó có 5.5 thôi (nhưng là ưu điểm nổi trội so các bạn thời đó), quá trình học của mình có cả đăng báo khoa học nữa. Mình có nhiều chứng chỉ của nước ngoài ví dụ như kỹ năng phân tích báo cáo khoa học, kỹ năng xử lý thống kê khoa học, kỹ năng nói chuyện với người khác, … (cả đống mình chả nhớ hết nữa). Mình nói để bạn hình dung là hồ sơ xin việc của mình không có xấu. Mình nói thêm với các bạn là lúc đó mình đang có trung tâm bồi dưỡng văn hóa do mình làm chủ, mỗi ngày có bốn lớp học, mỗi tuần có bảy ngày, số lượng học viên từ 10 đến 40 học viên một lớp. Mình mô tả vậy để bạn hình dung là mình không phải là đứa thất nghiệp, không có tiền, không có kiến thức, không có kỹ năng. Nhưng mình đã bắt đầu hành trình xin việc và học làm ‘người mới’ trong hành trình này đầy chông gai trắc trở, nhưng đến giờ vẫn là những trải nghiệm quý báu mình có được khi còn trẻ.

 Điều gì quan trọng nhất khi chọn chỗ làm sau khi tốt nghiệp?

Đó chính là học để làm ‘người mới’ (một bài viết khác mình sẽ nói rõ hơn điều này). Nôm na là thế này, ‘người mới’ là người chưa cũ. Đó không phải là vị trí cao, đó không phải là tiền. Vị trí cao là chỗ dành cho những người vừa có tâm – có tầm – cực kỳ chăm chỉ. Chỗ có tiền nhiều là chỗ dành cho những người có tầm cao (tài giỏi). Có lẽ hai chỗ đó không phải là mình hay là bạn khi vừa tốt nghiệp phải không?

 Mình đã chuẩn bị như thế nào để bắt đầu hành trình làm ‘người mới’?

    1) Thay đổi hình thức



Mình đã chuẩn bị bốn bộ quần áo, trong đó có ba bộ đồ vest – một bộ màu da – một màu hường – một màu xanh biển và cuối cùng là bộ váy chữ A màu cam với áo sơ mi đen. Người chị thiết kế và may cho mình là chị Chi – quê ở Nha Trang, sau này lấy chồng chuyển đi nơi khác sống mình cũng không còn biết chị này ở đâu nữa – chứ không quảng cáo chị này chút cho mọi người tham khảo. Chị này may đồ rất ư là đẹp, mình khá là thích.
Mình đi mua cây son – lần đầu tiên trong đời đi mua cây son – đó là cây son màu đỏ cam hãng gì quên mất có xuất xứ Nhật bản giá là 400 ngàn đồng. Da mình lúc đó trắng hồng xinh xắn lắm nên không cần mỹ phẩm gì cả, chỉ cần bôi tí son thấy sáng sủa bội phần nên khâu đầu tư cũng bớt đi chút. Nếu bạn có chút vấn đề về da nên đầu tư thêm tí kem dưỡng, kem lót, phấn nền nữa nhé.
Mình mua một đôi giày màu trắng có gót cao cỡ 5 cm, che các phần ngón chân (không biết tả đôi giày này là loại gì kkkkk).
Mình mua túi xách simili màu nâu đất, không quá to, không quá nhỏ, hàng second hand thôi. Mua cuốn sổ ghi chép và cây bút kim Pentel màu xanh bỏ vào trong túi xách.
*Nếu con trai thì chuẩn bị đơn giản hơn - nhưng ít ra cũng có bộ quần áo cho ra hồn - áo sơ mi vẫn oki hơn áo phông - quần jean hay quần kaki hay quần vải thô cũng được -- đôi giày lịch sự đừng quá màu mè - chuẩn bị cuốn sổ tay, bút viết vừa phải đừng quá lố -- có thể có cái cặp/ balo hoặc không -- nếu không có cặp/ balo thì mua cuốn sổ có thể kẹp được cây bút vào. 
Cuối cùng là đi sửa lại mái tóc, chăm sóc da mặt, tập cười mỗi ngày.



        2) Hồ sơ phù hợp

Mình đã chuẩn bị cả quá trình đi học, làm cho cái hồ sơ đẹp nhất có thể. Các chứng chỉ liên quan, CV xin việc và đơn xin việc được viết tay chỉnh chu. Khâu này là khâu bạn lựa những gì bạn có đẹp nhất để đi khoe đó mà. Mình nói vậy để bạn hiểu rằng, nếu bạn không có cái các cái chứng chỉ abc, xyz thì cũng chẳng sao cả, bạn thấy cái gì bạn có mà nó đẹp – nó cũng phù hợp với vị trí tuyển dụng thì bạn thêm vào.
Ngày hôm trước mình báo cáo tốt nghiệp, ngày hôm sau mình hoàn thành một phát là 22 bộ hồ sơ xin việc và mình nỗ lực đi gởi tất cả 22 bộ hồ sơ trong hai ngày sau đó. Tại sao là 22 bộ? Vì mình kiếm được 22 vị trí mình có thể có cơ hội được làm ‘người mới’ kkkkk


3)Đối tượng xin việc phù hợp

Mình mua tất cả các báo quảng cáo xin việc, lên internet tìm kiếm công việc, cả những tổ chức đăng tuyển dụng, kể cả những tổ chức không đăng tuyển mà có vị trí công việc mình nghĩ mình có thể làm được mình đều quất luôn. Mình chuẩn bị công tác này trước khi báo cáo tốt nghiệp, nếu bạn đã tốt nghiệp và chưa chuẩn bị chu đáo thì làm ngay bây giờ đi vì hôm nay vẫn còn sớm hơn ngày mai đến một ngày mà. 
Tư tưởng của mình hồi đó mình thấy khá thú vị là mình chỉ loại bỏ những việc lao động chân tay (mình biết mình dỡ nên chắc họ chẳng tuyển đâu) và trừ những việc quá dễ dàng kiếm tiền (ý là bỏ công ít mà tiền thì nhiều đấy) còn lại bất kể công việc gì mình đọc JD- hình dung khả năng của mình có thể đáp ứng 30% là mình quất hết (mình tự nghĩ và tự đánh giá 30%, chứ sau khi đi làm thử mình thấy mình gà chết bà không thể đủ 30% kkkkk). Ngành học của mình là về cây cảnh, cây hoa, thiết kế, trang trí, công nghệ vi sinh và sư phạm toán nhưng mình có nộp đơn công ty Đại Đồng Tiến làm về hạt nhựa, cửa kính US Window, .... Bạn đọc sẽ thắc mắc liên quan ở đâu? Có liên quan sất, có lẽ họ cũng cần người vẽ hình cái ghế, cái chậu, cái bàn kkkkk. Đấy, mình thấy chút liên quan là mình quất mà, tuyên bố đơn giản thì thực hành cũng đơn giản là cách mình làm.

 Hành trình xin việc – thử việc – nghỉ việc ra sao?

Hành trình xin việc của mình được đúc kết trong mấy chữ HỌC – PHỎNG VẤN – CHỜ ĐỢI – ĐI LÀM – BUỒN – VUI cứ vòng đi vòng lại đến mấy chục lần. Trong hai mươi hai hồ sơ xin việc, có cái mình nộp được trực tiếp với đối tượng tuyển dụng, có cái họ đề nghị gởi ở bảo vệ (thường cái này họ không có đăng tuyển, mình thấy công ty có vị trí đó nên mình nộp thôi). Trong số hai mươi mấy hồ sơ có vài hồ sơ họ không gọi mình phỏng vấn, có vài cái đến nửa năm sau mới gọi mình phỏng vấn, có vài cái đến hơn hai năm sau mới gọi mình. Công ty đầu tiên mình phỏng vấn là công ty ĐẠI ĐỒNG TIẾN. Hồi đó họ mời mình phỏng vấn tít Bình Chánh, mình ở Tân Bình. Mình còn nhớ hôm đó mình bận bộ vest màu da, áo trong màu trắng, tô chút môi son cho đủ tươi tắn, chạy xe wave đỏ, đội nón bảo hiểm Protest đỏ luôn. Đường phố nó xa chi mà xa, mình chạy mãi mà vẫn chưa tới. Tới được rồi, bụi, bẩn, nắng, nóng. Người thì đông y như chợ ba mươi Tết. Mình thầm nghĩ, chắc chết rồi, kiểu này chắc không được tuyển rồi. Chờ mãi chờ mãi cũng đến lượt mình mời vào gọi phỏng vấn. Phòng phỏng vấn là phòng máy lạnh, mát rượi luôn. Người phỏng vấn đầu tiên là một anh chàng cũng điển trai áo sơ mi trắng, quần đen đóng thùng đeo cà vạt đi giày tây và quan trọng là anh ta cười rất tươi. Bắt cái tay chắc nịch, mời ngồi và uống trà. Tim đập thình thịch như muốn rớt ra ngoài (không phải đập vì cảm nắng anh ta mà đập vì sợ rớt). Giờ ngồi viết lại cảnh lúc đó mà cảm giác của mình cũng còn y như vậy đây nè kkkkk. Câu đầu tiên anh ta nói, hồ sơ em đẹp vầy xin vô đây làm gì? Tôi bảo vị trí em muốn tuyển không phù hợp với em à, em đang run vì sợ rớt đây? Anh bảo, anh hài lòng về em, hy vọng được cùng em làm đồng nghiệp. Mời em qua vòng phỏng vấn tiếp theo. Bước vào phòng thứ hai, chị bảo ‘hồ sơ em đẹp, em có biết vẽ hạt nhựa, vẽ sản phẩm từ nhựa không?’ Tôi bảo ‘em biết, em có thể vẽ được trên giấy và em có thể vẽ được bằng trí tưởng tượng của mình’. Chị bảo, chị đồng ý em. Bước vào vòng thứ ba, lương lậu gì đó. Mình quan tâm gì đâu về lương với lậu, biết rằng so sánh với những gì mình có được là khập khiểng. Mình quan tâm về mình có cơ hội để làm ‘người mới’ để hiểu chính mình dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào ra sao? Đấy là đi làm. Trong lúc đang đi làm thì công ty US Window gọi mình phỏng vấn. Qua mấy vòng phỏng vấn dễ dàng lắm, mình đi làm nửa ngày và nghỉ việc ở US Window luôn. Lý do nghỉ việc là sếp dỡ chứng mèo mỡ (câu chuyện sẽ kể sau hí hí). Rồi, mình làm cho Saigon Orchid, dự án khách sạn Rex hồi đó mình thức trắng đêm trắng ngày để hoàn thành hình như trong 1,5 tháng. Nhưng sau đó mình không nhận được một đồng tiền nào (lúc này mình chưa ký hợp đồng), mình cho phép mình đòi nợ trong ba tháng, kết quả đến giờ mình cũng chưa nhận được đồng tiền nào cả. Mình cũng còn đang rãnh quá (kkkkk) mình trở thành nhân viên design của Không Gian Xanh, mình làm được ba tháng. Cùng lúc đó mình đang tham dự phỏng vấn ở tập đoàn sức khỏe của Úc ở lần phỏng vấn thứ bảy cũng là lần phỏng vấn cuối cùng. Mình thấy anh phỏng vấn ghi chữ G. Mình nghĩ thầm là đậu rồi, mừng quá (G: good – theo suy luận) nhưng cuối cùng mình fail. Mình về trường và làm cô giáo gõ đầu thanh niên.

Nếu được trở lại làm ‘người mới’ mình có làm như thế không?


Sau tốt nghiệp đại học, mình tốt nghiệp thạc sĩ, tiến sĩ … mình trở thành ‘người mới’ kiểu này rất nhiều lần. Kể cả, mình bỗng dưng thay đổi định hướng và bỗng dưng lại rải đơn quảng bá bản thân và hành trình phỏng vấn – xin việc và học làm ‘người mới’ lần nữa. Nhưng những lần sau level up hơn những lần trước kkkkk
Túm lại, cho đến giờ phút này, mình vẫn cảm thấy thật hạnh phúc khi nghĩ về khoảng thời gian đó đã qua – mình quay trở lại hoặc sống lại thời kỳ làm ‘người mới’ lần nữa mình vẫn chọn cách như thế. Chính cách đó đã mang lại cho mình một cuộc sống phong phú, hạnh phúc và những bài giảng trên giảng đường của mình cũng trở nên thú vị hơn.

Bài học nhận ra

Mình hiểu rằng kinh nghiệm không tự nhiên mà có, để có kinh nghiệm cần phải có trải nghiệm, trải nghiệm cũng là cách tốt nhất để hiểu rõ bản thân mình. Điều quan trọng là mình tin rằng mình cố gắng sống hết mình cho ngày hôm nay, cố gắng sống hết mình cho ngày mai chắc chắn mình sẽ thành công ở tương lai. Vòng tuần hoàn thành công mình đeo đuổi đó chính là yêu thích công việc – nỗ lực hết mình và thu hoạch thành quả; thành quả làm động lực cho yêu thích công việc tăng cao – nỗ lực tăng cao và thành quả mới cao hơn nữa. 

Lời cảm ơn và gởi gắm

Các em mình chính là động lực cho mình viết bài này, cũng là một phần cho mình thêm chút động lực sống quyết liệt hơn khi còn trẻ. Mình hy vọng các em mình mỗi ngày mỗi mạnh mẽ, sử dụng nỗi sợ hãi trong lòng như là động cơ để làm những điều tốt đẹp để chạm đến những giới hạn tốt đẹp của con người, đừng sử dụng nỗi sợ hãi để làm mình nhụt chí, bi quan hay từ bỏ. Quan trọng nhất, nỗ lực hết mình cho đến khi Trời Phật cũng động lòng thì chắc chắn sẽ thu được kết quả ‘sờ vào là đứt tay’.

P/s: Mita không biết đặt đề tựa là gì? Các bạn có ý tưởng gì gợi ý nhé? Mita đặt tạm là 'TÔI ĐÃ TÌM VIỆC NHƯ THẾ NÀO' mà có vẻ chưa hài lòng nà ... yêu các bạn.

-------Mitabio----Mitavn----TÔI ĐÃ TÌM VIỆC NHƯ THẾ NÀO? ----


Đọc tiếp »

Wednesday, 14 November 2018

[How to] Ngày thứ tư – BỎ TẤT CẢ CÁC QUẦN ÁO RÁCH



Trừ những thời trang rách thì trang phục rách thường là những món đồ khó có thể tiếp tục sử dụng nếu không phải dành thời gian – công sức – ít chi phí tu sửa. Những bước chân nhỏ đến gần với lối sống tối giản, nhân cơ hội này chúng ta vứt tất cả đi nào – xem đây là lý do vứt bớt đồ đạc để giải phóng không gian nào.
Trang phục rách là gì?

Trang phục không còn nguyên vẹn như lúc ban đầu, thường là rách đường chỉ may, bị rách vùng bề mặt do tác nhân va chạm hay cháy hoặc bị rách do sử dụng quá lâu chất liệu đã mục rữa rạn rách.
Trang phục rách có khắc phục được không?
Có thể được và cũng có thể không tùy mức độ rách. Những vết rách nhỏ có thể sửa được, rách đường chỉ may cũng có thể khâu được, rớt cúc áo cúc quần cũng có thể cải thiện được. Những vết rách lớn nham nhở khó có thể khắc phục, cần tốn nhiều thời gian, chi phí hơn. Những trang phục rách do thời gian, chất liệu rạn rách thì gần như không thể khắc phục – chúng hết hạn sử dụng – chúng thải ra độc tố cho môi trường sống của bạn – bỏ đi đừng tái chế.
Có nên hay không nên sửa lỗi trang phục rách hay thiết kế lại những món đồ khác?
Tùy trường hợp cụ thể. Trong hành trình tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi này, mình đã tự tay thiết kế lại khá nhiều quần áo. Ngay giây phút thiết kế hoàn chỉnh mình thật sự hạnh phúc, phải nói là rất rất hạnh phúc. Ban đầu mình cũng nghĩ 'ôi, tuyệt vời từ món đồ không dùng được bỗng trở nên đặc biệt'. Nhưng rồi sau này mình nhận ra 'mình đã nhầm, mình chỉ hạnh phúc khi mình hoàn thành cái sản phẩm sáng tạo chứ không hề hạnh phúc khi sử dụng món đồ đó'. Mình đã ghi lại số lần sử dụng và cảm giác của mình mỗi lần sử dụng những món đồ tái chế thế nào? Mình không cảm thấy vui và khá lười sử dụng. Một số lý do là đầm váy thì không đẹp, túi xách bằng chất liệu thun (áo thun) khá mỏng manh, dễ bám bụi – mình dùng một lần là muốn bỏ đi rồi, các đồ dùng khác cũng vậy. Chưa kể là tốn khá nhiều thời gian, nhưng sau này bạn cũng không dùng đủ để trả lại khoảng thời gian bạn đã mất, bạn lại phải bỏ đi. Cá nhân mình đang tìm kiếm cơ hội để loại bỏ bớt đồ đạc nói chung và quần áo nói riêng thì mình không sửa chúng. Và, mình chọn giải pháp say goodbye (bỏ đi) ngay từ đầu.
Câu nói mình nhận được nhiều nhất từ mọi người là “đồ đó có thể sử dụng được, bỏ đi thì phí lắm”. Thật vậy không?
Mình trả lời là không. Bạn đâu phải có duy nhất một cái quần hay duy nhất một cái áo, thậm chí bớt một cái quần hay bớt một cái áo có khi bạn cũng chẳng biết nữa. Bạn thử bỏ đi, bạn sẽ được nhiều lắm chứ không phải phí đâu. Mình kể bạn nghe những điều được nhé. Thứ nhất, bạn được không gian trống, giữ lại chúng chiếm không gian của bạn. Thứ hai, được mặc đồ mới – mình quan sát thấy nhiều bạn có hơn hai mươi cái quần giống nhau về chất liệu, kiểu dáng nhưng cứ để dành không mặc – một trong số bị rách – bỏ đi – sao phải tiếc nhỉ - hạnh phúc vì có cơ hội mặc cái khác cơ mà. Thứ ba, nhiều thời gian rãnh để làm việc quan trọng hơn – bỏ bớt đi một món- bạn không phải tốn thời gian giặt giũ, xếp cất – tái chế càng tốn thời gian thiết kế và ghi nhớ thêm món mới nữa. Thứ tư, giải phóng trí nhớ - bạn cứ tưởng tượng não của bạn cũng giống như CPU vậy – CPU đầy cũng khó mà xử lý tốt được – não cũng vậy, bạn bỏ bớt – càng ít càng bớt nhớ - não thở tốt và xử lý những việc quan trọng hơn.

BẠN – THỰC HÀNH LỐI SỐNG TỐI GIẢN
Bạn – đang chập chững bước vào lối sống tối giản – chắc hẳn bạn có nhiều hoài nghi – có nhiều vướng bận – có nhiều boăn khoăn – và đôi khi bạn bị người khác cho là điên – là khùng. Bởi con người chúng ta thời xa xưa luôn thiếu đồ đạc, thiếu đủ thứ - họ có khuynh hướng gom lấy – tích cốp và giữ lại để dành. Những đặc tính này ‘nâng cấp’ qua nhiều thế hệ, bộ gene của ông cha ta đã được ‘cải biên’ (dạng gene modification – epigenetics) và gởi lại cho bạn (trong khoa học gọi là epigenetic developments). Đó là lý do bạn vẫn còn muốn giữ lấy đồ đạc cho mình.
Bạn – đang từng bước một bước vào lối sống tối giản – mỗi ngày hãy lặp lại câu hỏi “tại sao chọn lối sống tối giản?”. Mỗi ngày câu trả lời của bạn có thể khác đi, có thể không nhất quán nhưng đó là dấu hiệu tốt dẫn bạn đến một ngày bạn tin vào chính con đường bạn chọn hơn.
Bạn – đang bắt đầu cảm thấy rất đơn độc – hãy tìm tôi – tôi luôn ở đây làm bạn với bạn – làm bạn với hành trình của bạn và hành trình của tôi. Bạn hãy yên tâm - bạn không hề cô đơn trên hành trình bạn chọn.

Mita – ghi nhận về thực hành lối sống tối giản
Trên hành trình bước vào lối sống tối giản, tôi của hiện tại – cứ thấy có một lý do để bớt đi đồ đạc là mình vô cùng hạnh phúc. Ngày trước, lúc nào tôi cũng dành một ngày trong tuần để dọn dẹp, nhưng bây giờ hoàn toàn không có cái ngày đó, nhà tôi gọn sạch mỗi ngày. Cái ngày rãnh đó, tôi thả mình vào thế giới – đi du lịch – kết bạn – đọc sách – thả hồn vào mây trời – viết lách. Công việc của tôi – mỗi ngày mỗi thuận lợi – đầu óc thanh thản nhẹ nhàng. Dạo gần đây tôi có nhiều thời gian để nghiên cứu thêm  chế độ dinh dưỡng buổi sáng “MORNING SMOOTHIES”. Nếu, tôi không thay đổi tôi không biết bây giờ tôi sẽ như thế nào nữa bởi tôi của trước kia lúc nào cũng bận và công việc thì vẫn nhiều? Không biết nói gì hơn, tôi yêu cuộc sống hiện tại!

Suy nghĩ về lối sống tối giản

Lối sống tối giản là lối sống không hoàn hảo – có người chỉ cần vài bộ quần áo để mặc có người cần nhiều hơn – nhưng ít hơn không có nghĩa là tối giản hơn. Bản chất của lối sống tối giản là giảm bớt tất cả những thứ có thể giảm bớt để lại những thứ quan trọng. Tập trung vào những thứ quan trọng.

***** From Mitavn ***** Minimalist ******



MỘT SỐ MÓN ĐỒ TÁI CHẾ


Mình đã không ghi lại nhiều, mình nghĩ không cần trao cho bạn ý tưởng tái chế chúng - mà trao cho bạn ý tưởng BỎ CHÚNG ĐI.





Đọc tiếp »

Friday, 2 November 2018

[How to] Ngày thứ ba - CHIA TAY VỚI MÓN ĐỒ CÓ NHIỀU HƠN MỘT THỨ



Tôi không có kéo cắt giấy, bạn kia có một cái, bạn có đến hai ba cái … liệu bạn có hạnh phúc gấp ba lần bạn còn lại và liệu bạn hạnh phúc còn tôi thì không? Chúng ta cứ nghĩ sở hữu đồ đạc sẽ làm chúng ta vui hơn, hạnh phúc hơn – nhưng thật ra điều đó không hề. Đôi khi chúng ta muốn có được nó và chúng ta quên nó nhanh thôi, kiểu chúng ta quen với việc có nó và lúc này có hay không có món đồ đó cũng không thay đổi chút nào cảm giác của chúng ta cả. Tôi không hề có máy tính xách tay cũng một năm rồi, trong khi trước đây, cá nhân tôi sỡ hữu 5 cái máy tính bàn, một cái máy tính xách tay, có cả ipad, iphone. Nhưng hiện tại tôi thấy cũng bình thường. Tôi được mời làm báo cáo viên cho các buổi sinh hoạt khoa học các trường viện, chẳng có máy tính cá nhân không có nghĩa họ không cho tôi báo cáo, tôi cũng chẳng thấy bất tiện gì cả. Ngày có máy tính, đi đâu phải mang theo, đến nơi còn mở ra xem tới xem lui, đôi khi còn chỉnh tới chỉnh lui – kiểu cảm giác không hài lòng. Nhưng bây giờ, tôi xóa bỏ hoàn toàn. Đi đâu nhẹ như mây, file tôi để trong sever – đề phòng sập sever tôi gởi thêm một chỗ trên email/ ggdrive, cũng không cần mang ba lô máy tính – vừa nhẹ vừa khỏi mất trộm nữa chứ. Tôi cũng xóa luôn cái cảm giác lo lắng xem đi xem lại cái bản báo cáo, chỉnh tới chỉnh lui cho tốt hơn. Kiểu suy nghĩ thế chứ xem đi xem lại, chỉnh tới chỉnh lui chỉ làm tăng thêm sự lo lắng chứ không hề tốt hơn. Còn nữa, tôi xong việc ở cơ quan, về nhà chẳng có máy tính nên cũng chẳng cần phải làm thêm việc gì cả (hì hì) “lợi quá trời ấy mà” (he he).

Kéo cắt giấy có đến hai cái, nên cho đi cái nào nhỉ? Đơn giản là cứ cho đi cái “cùn” nhất là được. Chẳng bao giờ bạn dùng cái cùn để cắt giấy trong khi có cái sắc bén hơn đâu, nên đừng do dự. Một điều khác, bạn cũng có hai cái kéo; một để cắt giấy; cái kia cắt đồ ăn. Trường hợp này, xét về kéo thì có một thôi, nhưng hai cái khác nhau về chức năng; nếu bạn không cần cắt giấy thì có thể bỏ cái cắt giấy đi; nếu bạn không cần cắt thức ăn thì bỏ cái kéo cắt thức ăn đi; nếu bạn không cần cả hai thì bỏ cả hai; nếu bạn cần cả hai thì giữ chúng lại – chúng không được xếp vào nhóm món đồ có nhiều hơn một thứ.

Bút đi học đâu cần phải cả hộp, một cây xanh – cây đỏ hoặc cây bút chì – thêm cây dạ quang và nếu quá thích thú thì thêm cây màu đen nữa; thậm chí có một cây thôi thì học cũng tốt mà hoặc sau này chọn một cây có cả ba màu luôn. Ôi, hiện có nhiều quá vứt đi cái nào? Cứ cho cây nào viết nhòe nhoẹt, ít mực hoặc nét xấu hoặc cũ nhất là được.

Nồi niêu chén bát đũa và các đồ đạc khác cũng vậy, cứ tạm biệt những món có nhiều hơn một thứ nhưng có duy nhất một chức năng.

Món nào có nhiều hơn một thứ hãy tạm biệt chúng nào. Đừng có tiếc gì cả. Bạn thử bỏ đi một tuần một tháng nữa bạn cũng chẳng sao đâu. Biết đâu bạn lại hạnh phúc hơn là không bỏ. Tôi nghĩ thế này ‘thà tiếc vì làm sai còn hơn sợ sai mà không thử’.
Hey, ngày thứ ba nào “chỉ cần chia tay với các món đồ có nhiều hơn một thứ” - QUÁ DỄ - QUÁ ĐƠN GIẢN để bước vào lối sống tối giản phải không nào?

#mitavn
#minimaliststyle
#minimalism
#happylife

@By Mitavn Please sign my name if you want to copy and paste. (Vui lòng trích dẫn)


Đọc tiếp »

Thursday, 1 November 2018

[How to] Ngày thứ hai - TẠM BIỆT VỚI ANH CHAI LỌ NÀO


Ngày đầu tiên đã nói lời tạm biệt với rác, tiếp theo hôm nay hãy chia tay anh chai lọ 🧂nào.
Mình – kẻ đã từng lượm 🧂ve chai về nhà – để đầy tủ. Thời gian duy trì cũng mười mấy hai mươi năm 2️⃣0️⃣đấy, mình đi đâu thấy người bày bán chai lọ cũng đều ngừng lại – vo ve – ngắm nghía và sau đó tha về. Mình đã từng cảm thấy rất vui khi thấy chai lọ hình dáng mới lạ, chất liệu mới lạ (🆕mới lạ theo nghĩa mình chưa từng thấy trước đó). Và cái cảm thấy rất vui đấy mình lại tha về. Cái thích cũng ngộ ngộ cho nên nhiều bạn bè cũng đi lượm thêm về cho mình. Trong kho tàng chai lọ đủ kích cỡ, đủ chất liệu, đủ hình dáng thì mình nhớ có hai món, còn lại không hề nhớ về câu chuyện của chúng. Thời điểm mình đắn đo để vứt bỏ cái mớ mình lượm về mấy chục năm – mình nghĩ liệu mình có yêu chúng hay chỉ muốn thêm để chứng tỏ điều gì đó với bản thân chăng? – liệu mình có muốn lập bảo tàng chai lọ không?
Mình đã tìm thấy câu trả lời rằng
💯mình chỉ lượm chúng về chỉ để chứng tỏ mình có khả năng mang chúng thành sở hữu cá nhân chứ không thật sự yêu chúng, bởi vì mình chỉ nhớ có 2 món trong số hàng đống hàng đống không thể đếm hết bao nhiêu. Chúng ngày càng nhiều nhưng niềm vui của mình không được nhân lên theo số lượng của chúng, đôi khi mình cảm thấy bực mình vì không có chỗ để sắp xếp, chúng bụi phải lau chùi nữa. Mình cũng chẳng thấy vui khi nhìn nó nữa chứ - ngoài hai cái món mình thích. Lúc đó mình hiểu rằng ‘mình – chỉ - thích – cái – cảm – giác – ngay – lúc – nhìn – thấy – chúng – đầu – tiên thôi. Vậy thì giải pháp sẽ là nhìn và nhìn thôi – nhìn ngán rồi về - đâu nhất thiết phải mua. Hoặc thuê thôi – thuê về nhìn đã đời rồi trả.
💯hơn nữa, mình cũng không có ý định lập bảo tàng gì cả.
Và, cuối cùng mình đã cho chúng đi ra khỏi nhà – người bạn tốn tiền tha về, tốn tiền chăm sóc, và tốn thời gian – không gian nữa. Chúng đã ra đi và giữ lại 2 món mình thích và hữu dụng.
Đấy, cuối cùng mình đã không hề khoan nhượng cho các bạn ấy sống cùng mình mà không hề đóng góp còn rút bớt sinh lực của mình.
Hey – đưa mắt nhìn quanh phòng nào, hẳn là bao nhiêu là chai lọ nào nhựa – nào thủy tinh đang nằm đâu đó. Nhanh đuổi chúng ra khỏi nào? Thật dễ mà phải không? Thật dễ dàng để bước vào lối sống tối giản.
🔆P/s: Trong lúc viết cái bài này bằng tiếng Việt – thì chị thư ký phòng đến hỏi đang gõ gì thế - mình kể câu chuyện đang gõ – và chúng mình lại đã nhất mông để đuổi được đống chai lọ trong phòng Lab chúng mình nè!
Đọc tiếp »

[Mini] BẠN CÙNG PHÒNG ĐẾN TIỀN NHÀ CŨNG KHÔNG GÓP


Đó chính là bạn "ĐỒ ĐẠC".
Bạn -đồ-đạc - nằm trong nhà chúng ta tốn quá nhiều không gian, cả thời gian chăm sóc bụi bẩn và có thể hút bớt đi phần năng lượng tốt lành của bạn. Diện tích chúng ta nằm chiếm lớn hơn đi và ngồi, khi nằm chỉ tốn tối đa có 1 mét vuông cho chiều cao 2 m và chiều rộng 0.5 m. Mà bạn biết đấy có người nào cao đến 2 m và to đến 0.5m bề ngang đâu chứ? Chúng ta lại tư biết tắm rửa sạch sẽ cho mình còn bạn đồ đạc đấy hoàn toàn không. Đấy - nếu cho thêm một hoặc vài người bạn cùng ở thì cũng chẳng tốn mấy diện tích và lại có ngươi chia sẻ thêm tiền phòng. Còn người bạn đồ đạc thi chẳng bao giờ chia sẻ cho bạn chút tiền phòng - thậm chí tốn thêm tiền để bạn bảo dưỡng - lau bụi - dọn dẹp và sắp xếp nữa. Vậy tại sao chúng ta lại cứ ôm giữ người bạn đáng ghét đấy?
Chúng ta thích được sống trong ngôi nhà to rộng, thoải mái - nhưng thật ra - sự to rộng thoải mái đó là cho bạn đồ đạc chứ không chỉ cho riêng chúng ta.
Chúng ta thích nhà cửa gọn gàng sạch sẽ ngăn nóc - nhưng chúng ta lại rước bạn cùng phòng - đồ đạc - người bạn ấy chẳng biết làm việc nhà, lau chùi dọn dẹp và sắp xếp. Hãy cho bạn ấy ra khỏi nhà thôi, không thể nhân nhượng 



Đọc tiếp »

Sunday, 23 September 2018

[Mini] LÝ DO LÀ GÌ KHI QUẦN ÁO ĐẦY TỦ VẪN KHÔNG BIẾT MẶC BỘ NÀO?


Quần áo đầy tủ nhưng vẫn than không có bộ nào để mặc. Lý do là gì? Liệu mình có hiểu chính mình ở phần này không? Quyết định dọn tủ quần áo và làm cuộc khảo sát để hiểu mình hơn.
Dọn tủ quần áo và bỏ đi 44 món đồ gồm quần jeans, váy jeans, váy đầm, áo kiểu, áo sơ mi, áo thun, quần dài, vớ và nội y. Những chỉ tiêu mình đề xuất để phân tích đó là màu sắc, chất liệu, kiểu dáng, thời gian sử dụng và nhà sản xuất.

Kết quả thống kê: về màu sắc không còn yêu thích chiếm 2.27% thuộc nhóm tối màu. Chất liệu chiếm 6.81% do vải dày quá, thun thì hơi cứng hoặc do may nhiều lớp. Về kiểu dáng chiếm 70.45% số quần áo ít sử dụng, trong đó chúng không vừa chiếm 53% (rộng quá, chật quá, dài quá, ngắn quá) và khoảng 18.18% do kiểu dáng không hợp. Trong khi đó, có khoảng 20.45% quần áo ít sử dụng thuộc về khía cạnh thời gian, có những bộ mới chưa từng sử dụng và cũng có những bộ đã sử dụng quá lâu. Quần áo quá cũ không sử dụng chỉ chiếm 15%. Không có nhóm quần áo nào bỏ đi thuộc chỉ tiêu do nhà sản xuất.
Nhìn nhận vấn đề trên, mình thấy yếu tố đứng cao nhất thuộc về kiểu dáng – có lẽ đúng – bởi đa số quần áo hiện tại trong tủ là được cho, hoặc mua hàng online, hoặc nhờ người mua hộ. Bài học xương máu cho việc này là hãy thử quần áo trước khi mang về nhà, nếu cảm thấy thoải mái dễ chịu hẳn tha về. Để tránh trường hợp quần áo đầy tủ mà chẳng có bộ nào để mặc. Nhờ cuộc khảo sát này, mình hiểu hơn mình về nhóm quần áo mặc ngoài làm mình cảm thấy dễ chịu thoải mái khi mặc. Tính theo thứ tự ưu tiên – đó là – chất liệu cotton dễ hút ẩm, nhẹ nhàng – kiểu dáng đơn giản – họa tiết nếu có nhỏ gọn – màu sắc trung tính. Quần áo nội y – chất liệu cotton – nhẹ nhàng – thiết kế đơn giản – và đặc biệt phải đúng size.
Hôm nay, mình đã hiểu mình được phần nào về quần áo – hy vọng ngày sau mình trở nên đơn giản – và sử dụng quần áo hiệu quả hơn.
💕 Còn bạn thì sao? Bạn đã thật sự hiểu về phong cách thời trang của mình chưa? Nếu có - xin chúc mừng bạn nhé- còn chưa, hãy thực hiện cuộc khảo sát tủ quần áo cá nhân nào.
💕 Mình nghĩ càng hiểu bản thân càng cảm thấy được hạnh phúc! Hạnh phúc cả khi được khoát trên mình món đồ bạn muốn - bạn thích!
💕CHÚC CÁC BẠN LUÔN HẠNH PHÚC VÀ HẠNH PHÚC TRÊN HÀNH TRÌNH KHÁM PHÁ BẢN THÂN💕


@Mita - Copy - Paste vui lòng dẫn nguồn. Cảm ơn!
Đọc tiếp »

Saturday, 22 September 2018

[Mini] NGUỒN GỐC ĐỒ ĐẠC DƯ THỪA


Một số người đọc bài viết này có thể ném đá mình tả tơi - hy vọng ai đó không đồng tình đợi đọc những bài tiếp theo để hướng dẫn mọi người cách giải quyết với những bất đồng hôm nay nhé! 

1. Nguồn gốc đầu tiên của đồ dư thừa đó chính là 'cân nhắc gởi đi những món quà kỷ niệm". Cú là người điển hình của những món quà kỷ niệm, Cú thích lắm, mỗi món là một câu chuyện, một ý nghĩa. Rồi, một ngày Cú cũng phải đưa lên bàn cân để quyết định "gởi đi" hay "cho vào bộ sưu tập" của mình bởi vì những món quà kỷ niệm, lâu ngày nó không còn làm Cú hạnh phúc hay vui vẻ, Cú gởi đi hết. Gởi như thế nào, gởi ra sao? bài sau Cú sẽ chia sẻ chi tiết.

2. Nguồn gốc thứ 2 đó là những món đồ có mắc tiền nhưng không còn phù hợp với hiện tại. Có thể là những chiếc bàn ủi bằng than mấy chục năm trước, hoặc có thể là chiếc xe máy đầu tiên được sản xuất trên quả đất này ... Hãy cho đi hợp lý bởi chỉ mình bạn giữ lại một chiếc bàn ủi cũ kỹ hay chiếc xe máy cũ kỹ không làm bạn vui mỗi ngày mà món đồ giá trị trở nên thừa thải.


3. Nguồn gốc thứ ba đó chính là
"giấu" đồ vào những containers quá kỹ. Nó nằm yên trong nhà kho thậm chí mấy chục năm không có kế hoạch dùng tới. Cú nghĩ như thế này thì thật là phí phạm đồ đạc và chiếm chỗ trong nhà. Hãy gởi nó đi. Ý là khi bạn sắp xếp gọn gàng tươm tất đồ đạc không có nghĩa là bạn có ít đồ đạc. Đây là lý do nghệ thuật sắp xếp Marie Kondo chưa phải là tối giản.


4. Nguồn gốc thứ tư đó chính là không đưa sự ưu tiên món đồ mình cần chứ không phải món đồ mình muốn. Trường hợp này giúp bạn hạn chế tha đồ về nhà, và giúp bạn dễ dàng gởi đi những món bạn không cần nữa.

Tối giản đồ đạc là bước đầu tiên trong hành trình chạm đến sự tối giản trong tâm hồn!
Cú 2018.9.12
Đọc tiếp »

Monday, 17 September 2018

[Mini] SỐNG THỬ VỚI LỐI SỐNG TỐI GIẢN



Nếu bạn đang hoang mang liệu rằng tối giản có thật sự mang lại cho bạn sự hạnh phúc, Cú gợi ý một phương pháp gọi là sống thử với tối giản như sau.
Bạn thử một vài ngày gói ghém với một ít đồ đạc vào Balô và đi du lịch vài ngày. Trước khi xuất phát bạn đã suy nghĩ chọn lọc những món bạn cho là quan trọng cho hành trình của mình, nhưng bạn luôn cảm thấy không đủ cho đến khi khép cánh cửa phòng - mang Balô và đi bạn mới cảm thấy yên tâm.
Đến khách sạn, phòng của bạn trống trơn với số lượng đồ đạc trong phòng chỉ vừa đủ hữu dụng cho bạn - nhưng bạn cảm thấy vô cùng thoải mái vô cùng dễ chịu - đó là cảm giác của hạnh phúc. Mở Balô, mọi thứ ngăn nóc - cảm giác thoả mái phải không?
Khoảng thời gian vui vẻ này bạn đang sống trong một mớ thiếu hụt vì bạn đã không có đầy đủ đồ đạc bên mình. Nhưng bạn thích và bạn hạnh phúc! Đó là lý do bạn muốn đi du lịch.
Sau vài ngày bạn vui vẻ với chuyến đi du lịch của mình - vội vàng xách Balô với mớ đồ đạc lộn xộn lẫn lộn giữa mớ quà quà cáp cáp - giờ tàu đã chạy rồi - trong mớ hỗn độn bạn chẳng thấy đâu cái vé tàu. Chết tiệt! Bạn la lên!
Đấy, đơn giản mà phải không? Bạn hoàn toàn có thể sống thử một lần và cảm nhận sự khác biệt của hiện tại và lối sống tối giản bạn mong muốn hướng đến! Những trải nghiệm cắt giảm đồ đạc của bạn sẽ mở đường dẫn bạn đến trải nghiệm tối giản trong tâm hồn nhưng đầy sâu sắc. Nhưng điều quan trọng bạn sẽ nhận được hạnh phúc thật sự không phải từ vật chất và đồ đạc!
Đọc tiếp »

Saturday, 15 September 2018

[Mini] MỖI NGÀY BỎ ĐI MỘT MÓN ĐỒ



Mỗi ngày bỏ đi một món đồ là cách để đồ vật trong nhà mỗi ngày một ít hơn, một tối giản. 
Đương nhiên cần hạn chế tha đồ mới về nhà, Cú cố gắng nói không với đồ khuyến mãi, đồ miễn phí, hạn chế nhận đồ vật được biếu tặng ... chỉ nhận những thứ mình chưa có hoặc đang cần thôi. 
Việc làm này không tốn quá nhiều thời gian như bạn nghĩ, cũng đừng quá đà việc tối giản dẫn tới lúc nào cũng căng thẳng bỏ đi bỏ đi cái gì, hay nỗ lực để trở thành người tối giản nhất - thật sự không có người tối giản nhất; hoặc nỗ lực để so sánh với người khác ta tối giản hơn - thật sự so sánh là khập khiểng bởi mỗi người có nhu cầu khác nhau và cách làm hạnh phúc khác nhau bởi sự tối giản của riêng họ. Cho nên, chỉ cần duy trì một lối sống tối giản lành mạnh, đừng quá đà sự tối giản dẫn đến mệt mỏi căng thẳng. 
Cú rất yêu môi trường nên Cú ý thức được việc bỏ đi đồ đạc sẽ tăng rác cho môi trường, nhưng không đem cho bạn bè cô chú bác dì - cứ nghĩ chắc hợp lắm với họ hoặc họ đang cần đấy - nhưng Cú không làm thế, Cú luôn hỏi trước những đối tượng Cú nghĩ là họ có cần không, nếu họ muốn lấy thì Cú mới đem cho; tránh việc dọn rác nhà mình làm đầy rác nhà người khác cũng là sai lầm trong cách nghĩ tối giản. Nếu không, Cú đem lên group MUA-BÁN-TRAO ĐỔI-TẶNG đồ cũ mà Cú lập cách đây nhiều năm ... xem có ai có nhu cầu thì gởi cho họ, hoặc Cú có vài chỗ họ có gian hàng cho đồ cũ hoặc bán với giá rẻ nhất có thể (quận 2 - TpHCM) hoặc có vài điểm nhận đồ cũ để hỗ trợ hộ khó khăn (VN có nhiều, Đài Loan Cú biết một điểm ở Chiayi). Với quần áo thì H&M có thu nhận đồ cũ nên mọi người có thể đem đến các cửa hàng của H&M để gởi họ. 
Hi hi 
Hôm nay, Cú đã gởi đi đôi giày mà cách đây 1 tháng Cú muốn gởi đi lắm mà tâm lý tiếc tiếc nên không gởi. Cú làm một thử nghiệm, đặt đôi giày đúng vị trí thường mang giày nhất, dễ thấy nhất trong suốt một tháng. Nếu Cú không sử dụng đến nó dù một lần thì Cú nhất định sẽ gởi nó đi. Vậy đó, đó là cách Cú làm với những món đồ Cú đắn đo mãi. 
Vâng, bỏ đi đồ vật là bước đầu tiên khám phá hành trình lối sống tối giản của bạn - một ngày không xa bạn sẽ khám phá được sự tối giản bên trong nội tâm - Cú không mô tả thành lời được - chỉ trải nghiệm mới có thể thẩm thấu được.
Cú 
2018.9.7

Nhóm TRAO ĐỔI - TẶNG ĐỒ VẬT

https://www.facebook.com/groups/1544136542578428/?source=unknown
Đọc tiếp »