Showing posts with label favouritebooks. Show all posts
Showing posts with label favouritebooks. Show all posts

Friday, 31 May 2019

REVIEW CUỐN SÁCH CHA VOI

Sơ nét về tác giả, tác phẩm và cơ duyên kỳ ngộ


Nhiều và khá nhiều người biết về tác giả CHA VOI - Giáo sư quần đùi Trương Nguyện Thành - một khoa học gia có tiếng ở Mỹ - một nhà điều hành tổ chức sắc sảo - nhân vật truyền cảm hứng và là một người cha hạnh phúc trọn vẹn. Riêng tôi, tôi chưa từng nghe qua nhân vật này và cũng chưa từng bận tâm phải để ý đến nhân vật này, lại nghe nhiều người nói qua nói lại về những điều không dễ nghe về tác giả, cho đến một ngày, cơ duyên đưa chúng tôi đồng hành trên chuyến chinh phục đỉnh Ngọc Sơn (3952m) trong suốt 17 tiếng đồng hồ ròng rã trong đêm, sương mù và mưa. Qua cách anh chuẩn bị cho tôi bát mỳ đêm, chia cho tôi chiếc băng bảo vệ khớp gối, chiếc đèn pin và tâm tư dọc đường đi - tôi nhận được một lượng năng lượng bình an trong anh mang lại, năng lượng này chỉ có được từ người đã sống hết mình trọn vẹn ý nghĩa cho cuộc đời này. 
Cuốn sách CHA VOI tôi cầm đọc trên tay và đọc xong hôm nay là cuốn sách duy nhất được in ấn tính đến phút giây này, bởi hơn một tuần nữa sách mới được xuất bản. Đây là cuốn anh đề nghị nhà in in trước để anh mang lên đường chinh phục Ngọc Sơn và giới thiệu với mọi người về cuốn sách CHA VOI ngay tại đỉnh Ngọc Sơn này.
Đương nhiên, để có được cuốn sách duy nhất này - tôi cũng trải qua ít nhất hai vòng phỏng vấn (hahaahah) và ít nhất một đêm để tác giả đưa ra quyết định (tôi đoán). Tôi cảm thấy trân quý vì điều đó. Hẳn, đây sẽ là cuốn sách sẽ được tôi đặt vào ngăn tủ như một món quà.
9.30 A.M. 27.5.2019 tại đỉnh Ngọc Sơn (3952m), Đài Loan (tác giả và Mita)

Cuốn sách CHA VOI

Xét về sách nuôi dạy con được viết bằng tiếng Việt thì đây là cuốn sách đầy đủ nhất mà tôi được đọc. Nội dung cuốn sách xoay quanh tất cả các vấn đề giáo dục con trẻ thành nhân, thành con người có giá trị bằng tất cả tình yêu thương đúng nghĩa. Những điều tác giả hướng dẫn bạn giáo dục con mình phát triển toàn diện gồm:
Kỷ niệm 28.5.2019 (cuốn sách nhăn nhó vì ướt mưa)

Tác giả hướng dẫn bạn cách xây dựng gia quy để dạy trẻ trở thành người công dân biết tuân thủ pháp luật, biết kiểm soát cảm xúc và tự kiềm chế, giúp trẻ được an toàn, khỏe mạnh và được yêu thương. 

Tác giả hướng dẫn bạn giáo dục trẻ kỹ năng sống bao gồm tự lập trong suy nghĩ hành động và trong cuộc sống (tự quyết, tự giác, tự tin), kỹ năng sinh tồn, kỹ năng tương tác-truyền thông, kỹ năng tập trung, rèn ý chí (kiên tâm, tự động viên và tự kiềm chế). 

Tác giả hướng dẫn bạn cách giáo dục con trẻ mài giũa nhân cách gồm các đức tính như trung thực, khiêm tốn, khoan dung, thấu cảm, ý thức cộng đồng - xã hội.

Tác giả hướng dẫn bạn cách giáo dục con khai phóng tư duy gồm tư duy cầu tiến, tư duy suy nghĩ chín chắn - đa chiều, sáng tạo và kỹ năng giải quyết vấn đề, kỹ năng kháng bại và kỹ năng cân bằng cuộc sống.
Tác giả ký tặng 28.5.2019 (vết lằn vì ướt mưa)

Tôi review cuốn sách này ở một số điểm nổi trội như sau:

1) Điểm mới
Lý do cá nhân thường xuyên đọc sách, đọc nhiều thể loại sách khác nhau, nhiều ngôn ngữ khác nhau và cá nhân có tình yêu đặc biệt với những sách dành cho con trẻ. Tôi nhận định về nội dung cuốn sách không chứa đựng điểm mới về nguyên lý, nguyên tắc nhưng là cuốn sách đặc biệt có nhiều điểm trội thông qua những trải nghiệm thực tế - điểm này chắc chắn thu hút đa số khán giả, tác giả đưa khán giả tiếp cận đa dạng những điểm tích cực từ nhiều nền văn hóa khác nhau từ Việt Nam, Nhật Bản, Mỹ, Đan Mạch. Tác giả trình bày cụ thể, tỉ mỉ, rõ ràng, ... quý phụ huynh có thể thực hành theo những trải nghiệm có sẵn đồng thời không ngừng sáng tạo những trải nghiệm mới để phù hợp với điều kiện và hoàn cảnh của mỗi gia đình. 

2) Tiếp cận khán giả
Tôi nghĩ, đông đảo độc giả gặp chút khó khăn khi tiếp cận và tiếp tục đọc ở chương đầu tiên, bởi lối viết của tác giả ở chương này là văn phong phân tích đánh giá khoa học. Đông đảo độc giả sẽ cảm thấy nhàm chán và lười tiếp tục. Nhưng, ở những chương tiếp theo, cách trình bày của tác giả đơn giản, dễ hiểu, dễ hình dung, dễ thực hành thông qua những trải nghiệm thực tế mà tác giả ghi chép lại rất tỉ mỉ.

3) Tính thuyết phục
Tác giả mong muốn mỗi bé được lớn lên thành nhân hạnh phúc, được phát triển toàn diện, được học đầy đủ các kỹ năng sinh tồn - phát triển bản thân, có đầy đủ kỹ năng để tự mình sống hạnh phúc khi không còn người thân bên cạnh. Những quan điểm, cách thức thực hành của tác giả viết trong cuốn CHA VOI này hoàn toàn thuyết phục tôi. Tôi hoàn toàn đồng quan điểm với tác giả.

4) Cảm xúc của người đọc
Tôi thích nhất chương sách 2 - TÔI ĐÃ ĐƯỢC DẠY DỖ NHƯ THẾ. Tác giả viết chương sách này đầy cảm động, nhiều đoạn tôi rơi nước mắt bởi nó thật sự chạm đến trái tim mình. Đó chính là sự HY SINH THẦM LẶNG của cha/ mẹ/ người nuôi dưỡng mang tính QUYẾT ĐỊNH để đổi lấy MỘT NIỀM HY VỌNG.
Chương số 4 - TÔI LÀM CHA VOI cũng là chương sách tôi thích. Tác giả viết về những trải nghiệm làm cha voi của chính tác giả diễn ra trong hơn 20 năm mà như mới hôm qua. Qua đó, tôi cảm nhận được tác giả thật sự là một người cha hạnh phúc.
Đoạn trích trong cuốn sách CHA VOI


GỞI BẠN ĐỌC

Tôi e rằng đây là cuốn sách kén độc giả ở vài điểm như giá cả hơi cao (so với dân Việt có phần chưa yêu sách đủ đầy), vài chương tác giả viết hơi nhiều lý luận, hơi khó tiếp cận với lượng lớn độc giả. Tuy nhiên, tôi vẫn mong rằng các bạn độc giả hãy vì yêu thương con mình mà đọc cuốn sách này, hãy vì muốn con mình hạnh phúc hãy dành thời gian đọc cuốn sách này, hãy vì muốn con mình đứng vững bình yên trước sóng gió khi không có mình bên cạnh hãy đọc cuốn sách này. Đôi phần nhọc nhằn khó hiểu có thể bỏ qua lần sau có thể đọc lại, chú tâm vào những trải nghiệm của tác giả, những bài học kinh nghiệm tác giả ghi lại cũng giúp cho các bạn rất nhiều trong hành trình làm mẹ/ làm cha của các bạn. Đương nhiên, bạn không thể trở thành người cha/ người mẹ tuyệt vời ngay khi bạn hoàn tất cuốn sách nhưng tôi hy vọng cuốn sách truyền cho bạn niềm tin, một ý tưởng và bạn - chính bạn thật sự SÁNG TẠO - thật sự KIÊN NHẪN - KIÊN TRÌ và KIỀM CHẾ thì chắc chắn bạn sẽ làm được và sẽ là người hạnh phúc trọn vẹn từng giây phút trong hành trình làm cha/ mẹ. Chúc các bé luôn khỏe mạnh và nên người!


Mita
3019.5.31


Mita REBO
Đọc tiếp »

Thursday, 28 March 2019

[Góc Sách] REVIEW VŨ TRỤ TRONG VỎ HẠT DẺ


VŨ TRỤ TRONG VỎ HẠT DẺ được Giáo sư Tiến sĩ Stephen Hawking xuất bản năm 2001, gần 20 năm cuốn sách xuất bản thì mình mới được chạm tay vào để đọc. Cho nên, nhiều thông tin trong cuốn sách có nhiều điều đã được điều chỉnh trong gần hai mươi năm qua. Sauk hi đọc cuốn LƯỢC SỬ THỜI GIAN một cách đầy thú vị và lôi cuốn, nhiều lý thuyết thú vị được mở tung ra thì cuốn VŨ TRỤ TRONG VỎ HẠT DẺ chỉ là phần mở rộng của cuốn trước. Đó cũng là lý do cuốn sách không thật sự thú vị với mình bằng cuốn đầu tiên. Nhưng vẫn là cuốn sách đáng đọc.
Ở cuốn sách VŨ TRỤ TRONG VỎ HẠT DẺ tác giả viết gồm bảy chương sách. Hai chương đầu là hai chương mô tả toàn bộ về vũ trụ, giống như gốc cây. Các chương sau là những chương phát triển hai chương đầu, giống như những cành cây. Cá nhân mình thích nhất là chương số 6, chương dự đoán tương lai của chúng ta.Có thể do quan điểm của mình thích hướng về tương lai chăng? Hy vọng một tương lai tốt đẹp bởi hiện tại là những điều tốt đẹp. .
Cuốn sách này xuất bản năm 2001, ông nói tương lai não con người cũng không thể to hơn gấp đôi hiện tại được vì nếu to quá thì không thể nào chui được qua âm đạo người mẹ. Nếu điều đó có thể xảy ra thì đứa trẻ đó phải được sinh ra từ bên ngoài tử cung. Nhưng biết đâu được, chuyện đó có thể xảy ra, mặc dù khoa học tạo ra loài người vĩ đại có hơi bất công cho chính trị và xã hội, không công bằng cho những người kém hơn. Tuy nhiên, không ai có thể ngăn cản được điều đó có thể xảy ra. Ông nói về máy tính, thì não của máy tính hiện tại là bằng não của con giun, là đông vật có mức độ phát triển não kém nhất trong giới động vật. Vì thế, máy tính tương lai cần phát triển như óc con người hiện tại. Với suy nghĩ lạc quan của Stephen Hawking mà ông tin rằng tương lai con người sẽ thật sự vĩ đại, vĩ đại hơn nhiều so với con người trong phim Star Trek (bộ phim mà ông tham gia trong vai ngồi đánh bài cùng Einstein trong tàu vũ trụ). 
Mình cũng quan tâm về kỳ dị Big Bang (một vụ nổ xảy ra cách đây hơn 15 tỷ năm), ông cũng loay hoay giữa có hay không có sự khởi đầu của vũ trụ. Ở chương 7, tác giả đề xuất giả thuyết ‘Chúng ta đang sống trong thế giới không – thời gian bốn chiều, vì ta là những bóng hình do những gì đang diễn ra bên trong bong bóng hắt chiếu lên mạng, vậy mạng có thật hay không? Nếu có thật thì bên ngoài mạng có gì? Ông đưa ra ba giả thuyết. Giả thuyết một là bên ngoài mạng không có gì cả. Giả thuyết hai là bên ngoài của mạng khác. Giả thuyết cuối cùng là khoảng không này đang dãn nở, có mạng khác sinh ra nhỏ hơn và đang lớn dần, nếu các mạng lớn quá đến nổi va chạm vào nhau thì tạo ra vụ nổ lớn, và Big Bang có thể là trường hợp như vậy.
Đến thời điểm xuất bản cuốn sách này (năm 2001) thì Stephen Hawking cho rằng không thể nào có hạt tên Higgs (một hạt có kích thước nhỏ nhất cho đến thời điểm này, 2019). Hạt Higss đã được phát hiện năm 2012 và trao giải Nobel vật lý cho Peter Higgs năm 2013.
Cá nhân mình hiện tại tin rằng thì vũ trụ không có điểm đời và không có điểm kết thúc, tất cả mọi sự vật hiện tượng xảy ra khi chúng hội đủ những điều kiện cần và đủ. Còn bạn thì sao?


Bạn có thể nghe bản video review ở đây nè:
https://www.youtube.com/watch?v=Hu0RuqpV2D0
Đọc tiếp »

Sunday, 17 March 2019

[Review Sách] HÃY TÌM TÔI GIỮA CÁNH ĐỒNG - ĐNĐV


Đây là món quà của anh bạn đã tặng cho mình và anh ấy bảo rằng đây là cuốn sách khá thú vị và mình sẽ khóc khi đọc cuốn sách này đấy. Đọc cuốn sách mình cũng đôi lần rươm rớm nước mắt vì cảm động.
Tác giả Đặng Nguyễn Đông Vy tái bản lần thứ tám, cuốn sách được viết với hơn hai mươi tản văn và hơn mười câu truyện ngắn. Cuốn sách viết về những kỷ niệm của thời thơ ấu, tuổi teen, những mối tình vụng dại, thơ ngây tuổi trẻ và những cảm xúc kìm nén nhiều năm tháng của những người đã qua một lần lỡ đò. Cái kết của các câu chuyện này là những cái kết mở thiên hướng về những điều tốt đẹp.
Tản văn mà mình cảm thấy thích nhất là tản văn ‘Còn tiếng ve sầu’, tác giả viết về một tình bạn giữa hai người khi còn nhỏ, một bạn thích sưu tập chú ve sầu sau khi đã hiến thân cho đời bằng những tiếng hát rồi chết khô trên những cành cây; bạn còn lại thích sưu tập những chú ve còn sống với những bộ cánh óng ánh mượt mà. Hai bạn giận hờn nhau sau một cuộc cãi vã lớn về những chú ve. Rồi họ đi xa nhau. Đoạn trích viết về cảm xúc khi họ nhớ về nhau khoảnh khắc, trích đoạn như sau ‘có những vẻ đẹp bạn không nhận ra cho đến khi bạn đánh mất nó, không phải như người yêu đã chia tay, không phải như những nụ hoa đã tàn héo mà như một phần cuộc đời bạn không gì thay thế nổi’.
Truyện ngắn Tonic và chocolate nóng’, truyện ngắn này viết về cô gái hơn hai mươi, cô trong những phút chông chênh của cuộc đời, không xác định được cảm xúc bên trong mình. Trích đoạn như sau ‘Giữa những tia suy nghĩ nào đấy vừa thoáng qua về vị ngọt của ly tonic, Cô chợt nhận ra tình yêu cũng giống  như những lời tỏ tình, nó có thể bắt đầu và kết thúc bằng thứ nước uống trong quán cà phê. Nó có thể bắt đầu bằng nổi nhớ, không phải chính con người ấy mà là một khoảng không gian, một cảm xúc bao quanh người ấy – sự bình yên’.


Hay trích đoạn tác giả muốn đặt cho đề tựa cuốn sách ‘Hãy tìm tôi giữa cánh đồng’ như sau: ‘Đó là khi tôi không phải băn khoăn trong những tham vọng và trách nhiệm, không cảnh giác và dè chừng, tôi chỉ là chính tôi, đơn sơ và trong trẻo, hồn nhiên và yêu đời như bao cô cậu mục đồng khác chạy lon ton trên cánh đồng trong bộ quần áo lấm lem cũ kỹ, chiếc mũ vải nát nhàu rách rưới dưới làn da sạm cháy khô sạm dưới cái nắng mùa hè, đôi chân trần nóng bỏng, dẫm lên đất đai rơm rạ và hạnh phúc đơn giản chỉ là ngồi ngắc ngẻo trên lưng chú bò  thân thuộc đã no căng, thổi khúc ca vui nhộn bằng chiếc kèn lá thong dong trở về’. Cảm giác rất bình yên phải không các bạn?
Hay một trích đoạn khác trong tác phẩm ‘Tạm biệt Rainy’ như sau ‘Tình yêu là gì? Đó là cảm giác thắt lại khi ta nhìn thấy người ấy, nó vỡ òa một cảm giác yêu thương trong trái tim, lan tỏa ra từng tế bào, đến tận đầu những ngón tay nhưng đôi khi nó làm con người ta đau đớn. Tình yêu nó sâu thẳm, nhọt hoắt, và dễ làm tổn thương. Tôi luôn thấy tình thương thì an toàn hơn tình yêu. Tình thương như những mảnh lụa êm dịu mượt mà  dễ lan tỏa và dai dẳng nữa. Nó giống như đêm, tôi vẫn muốn yêu như là thương và muốn được yêu như là thương. Nó giống như tình cảm ba dành cho bà ấy vậy’.
Đây là một tập truyện tản văn và truyện ngắn mà tác giả Đặng Nguyễn Đông Vy trau chút với những kỷ niệm đáng yêu dễ thương. Tác giả ước rằng tập truyện sẽ mang đến cho bạn chút niềm vui nho nhỏ, tựa như khi bạn bắt gặp những đống đồng nát ven đường vậy, hay là một món đồ chơi khá cũ kỹ. Đây là một tác phẩm gợi cho bạn nhiều kỷ niệm của thời ấu thơ, nó không phải tác phẩm xuất sắc nhưng nó cũng là một tác phẩm giải trí có nhiều điểm cộng.
Cảm ơn tác giả, cảm ơn bạn tặng mình cuốn sách và cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này!






Đọc tiếp »

Friday, 8 February 2019

[Sách] CON ĐƯỜNG HỒI GIÁO

Một cuốn sách viết về Trung Đông và Hồi Giáo (!) diễn biến lịch sử - văn hoá - chính trị phức tạp. Sự mâu thuận xuất hiện từ trước khi Hồi Giáo hình thành, bùng cháy hoặc âm ỉ qua nhiều thăng trầm lịch sử và đột ngột dữ dội từ sau sự kiện Tháp Đôi bị khủng bố Al-Qaeda tấn công năm 2001. 
Lăn lê theo bước chân chị Phương Mai trên Con Đường Hồi Giáo bắt đầu từ Saudi - một Trung Đông cấm cung. Khi đọc chương này mình thật sự ngưỡng mộ cái tính liều của chị! Saudi- nơi trái tim tôn giáo bị đánh cắp. Một Mecca thuộc Saudi ngày nay - nơi con đường Hồi giáo bắt đầu. Một Mecca thế kỷ 21 hỗn độn đến khó tả. Nơi ông tổ Hồi Giáo Muhammad và dòng họ của Muhammad bị san lấp. Saudi cũng là nơi vị trí xã hội của phụ nữ ở mức be bét thế giới (130/134). Đúng như đề tựa chương sách, tác giả vô cùng khổ sở hơn năm ròng xin visa vào Saudi nhưng đành bó tay. Cuối cùng chị quyết định nối chuyến bay qua Jeddah (Saudi) xem như chạm chân vào đất thánh. 
Đất nước thứ hai chị đến là Dubai - đất nước du lịch gắn liền với sex. Dubai đêm nào cũng rùng rùng chuyển động với vô số quán nhạc và câu lạc bộ đồng tính, với những cô gái điếm hạng sang bước chân vào vũ trường và cả những sẽ bán hoa bình dân lấp đố đâu đó khuất nẻo dưới đường phố tối bưng. Dubai cũng bối rối dưới một danh tính quốc gia - tác giả viết rằng thực tại Dubai đang bám vào Hồi Giáo như một phương tiện để xác nhận và tạo lập danh tính văn hoá bản địa của chính mình. Nhưng lại là một Hồi giáo ‘xấu xí’ không được trọng vọng. 
Rồi một đất nước Oman cổ tích không lời kết.
Một Yemen bước qua những đêm dài của chế độ độc tài, đêm dài của chiến tranh liên miên, đêm dài của khăn đen trùm đầu, đêm dài của cuộc sống hai mặt nơm nớp lo toan. Đất nước đêm dài ngơ ngác không biết làm gì với ánh sáng tự do.
Còn Li Băng đắt đỏ, không có sa mạc nóng bỏng mà có núi cao, không có nắng chói chan mà có tuyết phủ trắng đầu. Người Li Băng né tránh cả quá khứ lẫn tương lai. Với họ, hiện tại là thời kỳ vàng son.
Syria thì sao? Một đất nước máu đổ trong mê cung. Cùng bước chân chị đến Jordan với những tội lỗi và tai tiếng ở vùng Biển Chết. Rồi đến Mê cung niềm tin Palestine, con nhân sư ngàn năm không ngủ Ai Cập. Rồi Lybia, Tunisia, Ma Rốc và đoạn cuối hành trình là Tây Ban Nha. 
Theo dấu chân chị đang xen những hành trình lịch sử văn hoá là góc nhìn về phụ nữ Trung Đông, là tình dục, là hủ tục nhân danh Đức tin về Thượng Đế. Cuốn sách hấp dẫn tôi vào những thứ mà con người trải qua ngàn năm cũng không chịu văn minh. 
Tuy nhiên, dọc cuốn sách cũng còn vài thứ chưa thật sự hài lòng giữa đề tựa và câu chuyện được viết- tôi cảm thấy sự thiếu gắn kết. Tác giả viết theo chiều dài thời gian đi, chị đến điểm A chị thấy xyz diễn ra ở A chị ghi nhận lại dưới lăng kính của chị, rồi đến điểm B, điểm C. Mặc dù, lăng kính có mục đích có sự tập trung hẳn hoi. Nhưng sự liên kết ABC ... với nhau thì tôi chưa đọc thấy. Hy vọng ở lần tái bản sau, cuốn sách trở nên hoàn thiện hơn. 

Hi, với cá nhân tôi đây là một cuốn sách hay, lôi cuốn và đánh đọc. Cuốn sách giúp tôi có cái nhìn bao quát hơn về cuộc sống. Mở rộng thêm sự hiểu biết về văn hoá, tôn giáo và đặc biệt có thể lý giải tại sao con người ở đó có niềm tin mãnh liệt đến vậy. Tôi hiểu hơn về nền văn hoá tôn giáo độc thần và đa thần ảnh hưởng vô cùng to lớn đến tầm nhận thức, niềm tin của con người nơi họ xuất thân. Tôi cảm thấy mình may mắn được sinh ra trong đất nước đa thần giáo, nơi trở thành một triết lý sống hơn là một tôn giáo. Thêm một điều nữa, tôi đồng cảm với chị có lẽ Thượng Đế là có thật! 


Cảm ơn chị đã viết một cuốn sách hay và cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng Cú Mita! 
Đọc tiếp »

[Sách] CƠ THỂ NỮ GIỚI

Tất tần tật kiến thức cơ bản về cơ thể nữ giới ở đây - cuốn sách CƠ THỂ NỮ GIỚI.

Đây chính là món quà dành cho nữ giới bất kỳ lứa tuổi nào mong muốn hiểu biết về cơ thể chính mình, những vấn đề liên quan đến sức khoẻ, sinh sản, làm đẹp, tuổi trẻ, tuổi già.
Đây cũng là món quà các ông bố tặng cho con gái, các ông chồng tặng vợ, hoặc bạn trai tặng bạn gái, thể hiện sự quan tâm chăm sóc sức khoẻ đến người phụ nữ mà họ yêu thương.

Hơn nữa, cuốn sách này là công trình nghiên cứu khoa học, được trình bày cụ thể rõ ràng - có thể sử dụng như tài liệu chuyên môn có giá trị dành cho các y bác sĩ tham khảo.

CƠ THỂ NỮ GIỚI là cẩm nang cần thiết, là bạn đồng hành cung cấp những kiến thức, kinh nghiệm và lời khuyên bổ ích để các bạn nữ trở thành những người khỏe mạnh, có năng lực, luôn được hạnh phúc !
Đọc tiếp »

Thursday, 17 January 2019

[Sách] KHI BẠN CHỈ CÓ MỘT MÌNH - chicken soup


KHI BẠN CHỈ CÓ MỘT MÌNH
Là một quyển sách chia sẻ tình yêu, thử thách và niềm vui riêng của những người độc thân. Dù độc thân là do quyết định của bạn hay do hoàn cảnh đưa đẩy, thì mười ba câu chuyện của cuốn sách này giúp bạn không hề cô đơn.
Sự khát khao cháy bỏng của người độc thân mong muốn có được mối quan hệ tốt đệp bền vững được chia sẻ qua các câu chuyện: Buổi Bowling, David và Lily đến với nhau như thế nào?, Hy vọng được thắp sáng nơi trái tim ngự trị, Cơ hội trong đời.
Cuốn sách tiếp thêm sức mạnh cho người bố/ mẹ đơn thân tiếp tục trên chặng đường đầy gian khó, được tác giả truyền tải qua các câu chuyện như: Từng ngày một, Vòng tay, Vượt quá khả năng, Thông điệp trong chiếc tách, Tình yêu cũng như một cánh tay gãy, Giáng sinh đến.
Và, các câu chuyện về nhiều hoàn cảnh khác nhau từ nam nữ thanh niên, phụ nữ ngoài năm mươi hay ngoài tám mươi cô đơn trong tuổi già như: Thị lực 10/10, Xưởng vẽ của bà góa phụ.
Các bạn đón đọc để cảm nhận sự chia sẻ đầy yêu thương từ bộ chuyện này nhé!

Đọc tiếp »

[Sách] TƯ DUY NHƯ EINSTEIN - How to think like Einstein


TƯ DUY NHƯ EINSTEIN
Mình đọc cuốn sách này trong những ngày cuối năm có chút vội vã. Vội vã trong cả việc cầm cuốn sách để đọc và cả vội vã trong việc hoàn thành cuốn sách trước khi về Việt Nam. Nhưng không phải vì vội vã mà mình đọc dối đâu nha. Mình nghĩ mình hiểu được ý tác giả và nội dung cuốn sách.
Cuốn sách gồm 11 chương, 2 phần phụ lục và có độ dày 322 trang. Mỗi ngày mình đọc hai chương vào hai thời điểm 6h00 sáng và 10h00 tối. Khép cuốn sách, điều đọng lại trong mình đó chính là vững tin hơn những điều mình đang làm để phá vỡ nguyên tắc không mang lại sự ích lợi và niềm vui cho mình.
Một số phần trong cuốn sách mình thích:
Chương 1 và 2: viết về Einstein phá bỏ nguyên tắc – định kiến.
Chương 3: xác định đúng vấn đề
Ở thời Einstein, có nhiều nhà khoa học cũng nghiên cứu về Thuyết tương đối nhưng họ cố gắng giải quyết một vấn đề theo hướng khác. Cuối cùng, họ không thành công còn ngược lại Einstein lại thành công. Tại sao thế? Tại vì Einstein xác định đúng vấn đề.
Làm sao để xác định đúng vấn đề? Hãy viết nó ra và phân tích. Nếu vấn đề quá bé, quá thô sơ dễ thực hiện thì việc thực hiện hay không cũng không thành vấn đề. Nếu vấn đề quá lớn vượt tầm với thì dễ nản chí bỏ cuộc. Vì thế, phải xác định đúng vấn đề. Gặp phải vấn đề quá bé, quá thô sơ hãy mở rộng vấn đề nâng vấn đề khó hơn. Nhưng gặp phải vấn đề quá lớn hãy chi tiết để tìm vấn đề phù hợp hơn.
Làm sao để biết vấn đề phù hợp? Tác giả gợi ý nếu bạn trả lời là CÓ cho câu hỏi sau đây thì vấn đề của bạn là phù hợp. Câu hỏi đó là “Vấn đề có hấp dẫn và vui vẻ không?”
Chương 4: Khái niệm Chris
Christopher Columbus là nhà thám hiểm vĩ đại thế kỷ XV. Ông có ý tưởng điên rồi là đi tàu về hướng Tây để tới châu Á. Ở thế kỷ XV đó là điều không thể. Nhưng nhờ ý tưởng điên rồ này mà ông đã khám phá ra châu Mỹ. Ngày nay, những ý tưởng điên rồ được gọi là những ý tưởng mang dáng dấp “khái niệm Chris”.
Ý tưởng mang “khái niệm Chris” là những ý tưởng không phải là những giải pháp mà bạn đang tìm kiếm nhưng nó tiềm ẩn những khả năng đưa bạn đến một giải pháp tuyệt vời. Những khái niệm Chris rất có giá trị, càng nhiều càng tốt. Hãy viết nó ra, đừng để trong đầu vì những khái niệm Chris rất dễ bị lãng quên.
Bạn có nghe “người duy nhất không bao giờ mắc sai lầm là người không làm bất cứ việc gì” (Dore Roosevelt). Cho nên, việc bạn mắc sai lầm nhiều lần trong công việc, học tập và cuộc sống có nghĩa là bạn đang vận động tìm kiếm một giải pháp tốt hơn! Do đó, hãy ghi lại tất cả những ý tưởng “khái niệm Chris”, đừng để nó tan biến theo thời gian. Ghi lại – rút kinh nghiệm và phát triển. Hãy nhớ “mọi ý tưởng của bạn đều là nguyên liệu thô cho các giải pháp tương lai”.
Chương 7: Phá vỡ nguyên tắc
Những nguyên tắc – quy luật thật sự hữu ích. Chúng ta nên ton trọng khi đó là điều hợp đạo lý. Nhưng hãy nhớ là các quy luật không phải là chân lý, nó chỉ ghi lại những sự thật mà thôi. Có những lúc cần phải phá vỡ các quy luật kể cả các quy luật được tôn vinh. Mạnh dạn, sáng tạo đừng đi theo lối mòn!
Chương 8: Giao phối trí tuệ. Trí tuệ A x trí tuệ B => trí tuệ C. Hãy cứ giao phối càng nhiều càng tốt, càng khác biệt càng cần thiết.
Chương 9: Tránh tai họa. Đi ngược quy luật thì thường không được số đông ủng hộ. Nên hãy hiểu như thế để không bị tổn thương và để tâm phiền muộn. Hãy hào phóng, chia sẻ ý tưởng và chia sẻ lợi ích với cấp trên – đồng nghiệp và đồng đội.
Chương 10: Thay đổi môi trường. Thay đổi công việc, thay đổi nơi ở, thay đổi trường học thì cần thời gian dài nhưng thay đổi giải trí thì có thể thực hiện nhanh – hãy thử thay đổi nó. Thay đổi không gian môi trường đối tượng giải trí để có cơ hội quan sát bằng mắt cái mới và cảm nhận cái mới bằng trái tim. Đây chính là gia vị cho bạn sáng tạo và có nhiều cảm hứng ý tưởng giải quyết vấn đề.
Chương 11: Hãy tư duy như Einstein mỗi ngày. Chương này tác giả trình bày nhiều phương pháp để rèn luyện tư duy như Einstein mỗi ngày. Mình bàn luận về một trong số các phương pháp đó chính là phương pháp đặt câu hỏi. Nếu bạn là học sinh/ sinh viên mỗi ngày đến lớp trong giờ học hãy cố gắng đặt một câu hỏi. Đừng sợ bạn bè chê cười, thầy cô cho điểm kém. Hãy nỗ lực đặt ít nhất một câu hỏi mỗi giờ học – sẽ giúp não bạn phát triển hơn và thu thập nhiều kiến thức hữu ích hơn.
Lời cuối, hãy nhớ chúng ta có hai bán cầu não, hãy để cho chúng làm việc cùng nhau. Khi bán cầu não phải bí phương pháp thì biết đâu lúc đó bán cầu não trái đã có cách rồi đấy. Và, hãy dành cho bộ óc của bạn một chế độ ăn đa dạng và điều độ.

Cảm ơn em đã cho chị  mượn cuốn sách hay nhé!
Mita




Đọc tiếp »

Friday, 11 January 2019

[Sách] LƯỢC SỬ THỜI GIAN - A BRIEF HISTORY OF TIME


Cuốn sách LƯỢC SỬ THỜI GIAN của Stephen Hawking
Ngay trong lúc tôi đang đi tìm câu trả lời vũ trụ là gì, vũ trụ vốn có sẵn hay vũ trụ bắt đầu từ đâu, hành tinh của chúng ta có thời điểm kết thúc hay không, liệu kiếp sau và nhiều kiếp sau nữa có tồn tại khi hành tinh hủy diệt hay không? Có thể, bạn cho rằng những câu hỏi trên là ngớ ngẫn, nhưng trong tôi điều gì đó thôi thúc tìm câu trả lời. Bạn tôi, anh ấy để lại tôi cuốn sách LƯỢC SỬ THỜI GIAN của tác giả Stephen Hawking. Lật những trang đầu tiên cuốn sách, lối dẫn dắt của tác giả đã cuốn hút tôi thực sự. Ở góc độ nào đó, cuốn sách đã cũ (xuất bản năm 1988) và đương nhiên những kiến thức vật lý học vũ trụ cũng chưa cập nhập trong suốt ba mươi năm vừa qua tuy nhiên, cuốn sách thật sự cho tôi cái nhìn hoàn toàn mới về vũ trụ. Khép cuốn sách lại, nhiều câu hỏi vẫn còn bỏ dỡ, nhưng chất lượng câu hỏi có lẽ đã được nâng lên hơn trước khi đọc nó.
Cuốn sách này đề cập nhiều nhất về Thượng đế, về sự không có mặt của Thượng Đế. Einstein đã đặt câu hỏi “liệu Thượng Đế có sự lựa chọn nào trong việc tạo ra vũ trụ này hay không?” thì Hawking đã dấn thân đi tìm câu trả lời đó – đó chính là sự không có mặt của Thượng Đế. Cuốn sách được trình bày trong 12 chương, dài 284 trang, không dễ đọc và không dễ hiểu nhưng khá thú vị. Khép cuốn sách lại rồi, nhưng mức độ hiểu và khả năng thảo luận về cuốn sách thật không dễ trả lời. Đọng lại sau đó chính là cái nhìn về vũ trụ trong tôi có chút chuyển dịch. Và. Tôi, đang chờ đợi những cuốn sách tương tự tiếp theo để tìm hiểu xem liệu chúng ta có thể tin được rằng chúng ta sống trong một vũ trụ hoàn toàn tự duy trì, không có bắt đầu cũng không có kết thúc hay không?
Cảm ơn tác giả Stephen Hawking, cảm ơn những người phiên dịch cuốn sách – một cuốn sách khó nhằn để dịch. Cảm ơn anh bạn của tôi đã để lại cho cuốn sách thú vị này. Cảm ơn tất cả các bạn Read it & Do it đã đọc sách cùng tôi!
11.1.2019
Cú Mita
LƯỢC SỬ THỜI GIAN - STEPHEN HAWKING



Đọc tiếp »

Thursday, 10 January 2019

[Sách] How David and Lily got together? -David và Lily đã đến với nhau như thế nào?

This is the story of how David and Lily got together, or at least, what they always told us. We didn't learn the truth till many years later.
Some years ago a good family moved into the third-floor apartment of the tenement where we lived in the Bronx. David was the son, and he was going to medical school. He was also an avid reader, so he spent most of his free time in the library.
The librarian there was a pretty, soft-spoken young woman named Lily. We kids all loved her. If we couldn't find a book, she would stop whatever she was doing, smile at us warmly and launch a search to find it for us. She was a hard worker.
She also secretly admired our new neighbor, David. Whenever he entered the small library, Lily's eyes lit up and observed his wandering path through the stacks of books. She never struck up a conversation with him, though. She was much too shy, and in those days, a woman didn't talk to a stranger without a formal introduction.
One evening, as Lily was closing up the library, her assistant bent down near the desk to retrieve an unopened envelop off the floor. She showed it to Lily, and they noted that it was sent from a major city hospital.
"It looks so important", the assistant said. "Some poor person is probably looking for it frantically. It must have fallen out of his pocket or book".
Lily glanced at the address of the recipient and was surprised to see it was for the building right next to hers. She took the letter so she could drop it by the man's apartment on her way home.
She turned out the lights, looked up the library and hurried home, where she quickly set down her bags. Clutching the envelope, she ran across the way, entered the front lobby next door and scanned the mailboxes. She found a "Gordon", the same last name listed on the envelope, and rang the bell for that department.

"Who's there?", called out a woman's voice over the scratchy intercom.
'I'm the librarian", Lily answered. "We found a letter on the library floor addressed to a David Gordon. Does the name mean anything to you? The letter looks important".
After a pause, the voice replied: "Yes. Could you bring it up for me, Apartment B3? I fell a few weeks ago and can't walk the stairs".
Lily walked up the three flights of stairs and was greeted at the door by a sweet, older woman who was learning on a crutch.
"Oh, thank you so much", she said. "As you see, I really can't walk the stairs".
Lily smiled. "I understand. Well, here's the letter. Is David Gordon your husband?"
"Oh, no", she answered. "That's my son. We were wondering where the letter went". She looked Lily up and down. "You say you found the letter at the library?"
"Yes", said Lily. "I'm the librarian there, but I live in the building next to you, so it was no trouble to bring you the letter".
'Well, look at us standing here like strangers", the woman said, smiling brightly. "Come and sit for a moment and have some tea. Please".
As she motioned Lily to a chair, the lady talked about the letter. 'When I get mail for my son, I always put it on the kitchen table so he can find it when he comes home. This letter was important, so I struck it in his book. You see, he is going to medical school to be a specialist", she said proudly.
Just then, the door opened, and in walked her son, David. Upon seeing that he was the young man she had admired so long, Lily felt her heart beat faster. His mother excitedly explained to him what had happened to the letter.
David looked at Lily in astonishment. "Gosh! You're from library. Thank you! I was looking high and low for he letter". He turned to his mother. "You see, I was accepted to the hospital's medical program".
Then he turned back to Lily and smiled shyly. "Thanks again, Miss, errrr, I didn't get your name".
"Lily", she said, smiling her warmest smile. Her heart was still pounding, and she felt sure her cheeks was flushed.
Meanwhile, Mrs. Gordon was hobbling around, setting the table for tea and cookies. "Sit! Sit!" she urged the young couple.
"Have you decided which branch of medicine you want to specialize in?" Lily asked David.
"Cardiology", David answered, still smiling. "And this is the letter that wilt start me on my career. I was really worried when I hadn't heard from the hospital. I was considering going out west someplace, but I'd much rather stay at this hospital, here in the city".
And then, out of the blue, David blurted: "Would you care to go to a movie with me Saturday night?"
Before Lily could catch her breath, Mrs, Gordon grabbed her hand and said, "Oh, yes, Lily! Please say yes!"
Lily laughed. "I'd love to!".
And so began Lily and David's life together.
But now for the whole story. After they'd been married twenty-five years, he told us the truth about the letter. David was a cardiovascular specialist by then, and his dear Lily, the mother of their three children, was sitting by his side as he told us.
You see, David wasn't that avid a reader, as it turns out. He just wanted to see that pretty young librarian. He told his mother about the girl at the library, hut he was shy and didn't know how to approach her. His mother devised a scheme. Every time David went to the library, he was to drop an envelope addressed to himself on the floor. David's mother hoped Lily would retrieve it for him, call him over to the desk and give him a chance to strike up a conversation. So David dutifully dropped a letter each time he visited the library, but each time, someone would see the envelope fluttering to the floor and rush to reclaim it for him. 'Oh, sir' he'd hear someone cry out, bu when he turned, it was never Lily.
On that day, David waited till no one was left in the building but Lily and her assistant. Once again, he dropped his letter by the desk. The next day, he hoped, he could come back and ask Lily if she had found an envelope with his name on it. The plan worked far better than he imagined when Lily showed up in person to deliver the letter.
While David was telling this story, his beautiful wife Lily began laughing hysterically.
"David", she said, when she caught her breath. "You didn't seal the envelope very well. We opened it at the library. I saw that there was nothing but a blank piece of paper inside. I was dying to figure out what you were up to, so I played along. David, you were a terrible actor!" She turned her twinkling eyes to her husband's.
"But, oh, David! I loved you so!"
And that is how David and Lily really got together.
--Arnold Fine--
(Following Chicken Soup for the Single's Soul)

--Some words--
hysterically
reclaim
flutter
devise
devise a scheme
strike up
dutifully
grab (v)
blurt (v)
hobble (v)
astonishment (n)
clutch (v)
frantically (adv)

avid (a)
stack of
struck up

Đọc tiếp »

Tuesday, 8 January 2019

[Sách] Bowled over - Buổi bowling

"I know it's last minute," Carl said timidly when I answered the phone, "but I, um, need a date for tonight". A date? Carl had never once mentioned the "D" word to me before, and it let me speechless. "I hope you're available," he added.
I glanced at the clock. It was after four. How many other numbers had he dialed first? He probably thought, maybe I'll try to call Jan. She's usually home on a Saturday night.
"It's my company party - a bowling party", he said. He needs a date for bowling? "Okay, sure", I replied.
When I hung up the phone my thoughts drifted back to two years ago when Carl first joined our church singles group. He wasn't what you'd call a hunk and didn't have a sparkling personality, but there was an instant tug at my heart. It wasn't his steel blue eyes, the premature gray hair or warm smile that attracted me, but an obvious strength of character. I wanted to know this man.
After the singles meetings, a few of us would meander over to the coffee shop. I'd linger around, making sure I found myself alone with Carl. One night we talked until the late hours, conferring about everything from childhoods to politics to the Bible.
'You have firm options, and you're not afraid to state them", he told me. 'I like that". Feeling as flimsy as a soggy piece of toast, I gazed longingly at him, but I received only congenial smiles in return.
Every week my heart fluttered at his warm "Hello". I know he must be attracted to me, too, but his guy guards his heart like a sentry over the crown jewels.
A few months later at our group's annual hoedown, Carl and I square-danced together most of the night, twirling, tripping and laughing like teenagers.
He offered to drive me home after we cleaned up. "I have a view of the valley from my desk", I said, nudging Carl. "Come and see". As we stood close together, watching the city lights flicker, I thought my anxious heart was about to explode like a pan of sizzling popcorn. This is the perfect moment to sweep me into his arms. Then, abruptly, he said, "I've really got to go now".
"He's driving me crazy", I later told my best friend, Jeanne.
"Could you misinterpreting his attention, just a bit, Jan? He's still healing from a recent divorce. He's got to test the single waters and see which way to steer his boat".
"But, but..." I was about to counter with He likes to be with me, and we have so much in common, and doesn't he realize I'm perfect for him? What was the matter with me? I'd been single again for ten years. A mature, professional woman, a singles group leader, no a schoolgirl dizzy with her first crush.
Jeanne piped in. "Earth to Jan - remember that seminar on dating and healthy relationships? The tricky little "I word?".
Infatuation, the chemistry that turns the sensible into silly. Yes, and it's the mystery, the uncertainty that keep the fires of infatuation going.
"I must be imaging things that just aren't there".
"You're in love with the idea of falling in love".
I suppressed some tears. "I feel like a fool".
"Let it go, Jan. The timing is wrong", Jeanne urged.
Yes, and if Carl was the right man for me, it would happen in God's time with no plotting my part. I asked myself, do I care about Carl enough to want the best for him, even if it is never me? I wrestled with it all night. How is it possible to have a platonic relationship while a medley of feelings dances on my heart?
"Give it to God?", Jeanne said. She was right, but why do fantasies feel so comfortable, like a soft, cuddly lamb's-wool rug in front of a warm fire? It was hard to let go, but even harder to spark a romance with only on flame.
Carl was a popular guy in our group, friendly with everybody, and in the next year he had his share of women chasing him. He did have some dates, but none with me. He was in his single heyday. Finally content to be his pal and cheerleader, life went back to normal.
But then came the telephone call, and that "D" word. I raked over my closet trying to find the perfect bowling outfit. Oh, here I go again, feeling all giddy. After all this time? Get a grip, girl.
We met for dinner at Garcia's, Mexican restaurant near the bowling lanes, and before the fajitas stopped sizzling, the atmosphere shifted. This was not our usual "Let's grab a bite to eat". This was a lingering-over-the-meal, his-eyes-riveted-on-me, soaking-in-my-every-word-as-if-I-hadn't-existed-before kind of thing. This was a real date! While I didn't make any strikes later at the bowling alley, there was a telltale twinkle in his eyes that showed me I'd made a big strike with him. Bowled over, my emotional alarm clock started to go off.
Jeanne was half asleep when she picked up the phone at midnight. "What are you so afraid of?".
"That old floating-on-a-cloud feeling. I don't want to go back there".
"I like you better sane, myself".
There weeks went by and no telephone call from Carl. It figures. He's probably back at Garcia's with somebody else. That's fine. At least I got a nice dinner out of it.
It was time for our singles Saturday social: a trip a San Francisco, a bike ride in Golden Gate Park and an optional dinner on the bay. We rendezvoused at the grocery store parking lot.
"Love Boy just showed up", Jeanne announced as Carl began to unload his bike from the back of his car. I bolstered myself up. Be mildly sociable, but aloof. Let him come to you. After biking along the beachfront, ten of us changed into dinner clothes and boarded a blue-and-gold double-decker boat. As it headed out in the choppy waters, we all stood on the lower deck, watching the blazing sun slip under the Golden Gate Bridge, coloring the sky like a dream. I was spellbound by the lights emerging from the bridge. I barely noticed the music starting to signal dinner being served. I saw Jeanne and the group go below, and suddenly he deck was empty. Except for me and Carl.
A Cold blast of see breeze made me shiver. Carl slid his long arms around my shoulders. This was no begin hug. Suddenly, I froze like a petrified tree.
Gently, he lifted my chin and looked down at me. He's going to kiss me. In the most romantic place in the world he's going to kiss me. Wait a minute. I have a few question ... But I closed my eyes, slipped my arms around his neck and just let it happen.
'I knew you wanted me to do that long ago", he finally said, "But I couldn't. I was nowhere near ready for a committed relationship, and it wouldn't have been fair. I needed time - to become the right man for a woman like you".
Eleven months later we were married. During our wedding vows, Carl said, "Thank you for waiting for me, Jan". When it was my turn, I shared something I'd tucked away in my heart. It was from one of those dating seminars: "Love is a friendship that has caught fire".
-Jan Coleman-
(rewrite from Chicken Soup for the Single's Soul)

Some words:

rendezvous (v)
rake over (v)
outfit (n)
giddy
grip
heyday
pal
cheerleader
fantasy
cuddly
rug
spark
medley (n)
platonic (a)
wrestle (v)
no plotting my part: bất chấp những toan tính của tôi
urge (v)
infatuation
sensible
mystery
pipe in (v)
dizzy
misinterpret (v)
heal (v)
steer (v)
drive (v)
nudge (v)
anxious heart
explode (v)
sizzling popcorn
sweep s.o. into s.th.
abruptly (adv)
guard
sentry
crown
jewel
flimsy
soggy
gaze
congenial (a)
meander (v)
linger (v)
hunk (n)
tug at (v)
sparking personality
drift (v)
hung up (v)
glance (v)
timidly
Đọc tiếp »

Monday, 7 January 2019

[Sách] Seeing10/10 - THỊ LỰC 10/10

Springtime in New York City - my first apartment, a good-paying job and a great-looking girlfriend. It couldn't get much better than that. I had my life figured out. In fact, I felt so good, so magnanimous, that I decided to share my happiness with others. Helping someone less fortunate seemed the noble thing to do. Following a friend's example, I volunteered with the Lighthouse for the Blind.
The friendly volunteers explained they needed help with an outreach program for the elderly - recently blinded shut-ins. Telling myself I'd bring a little joy to some poor, unfortunate senior citizen, I agreed.
The night before my first meeting with the shut-in, my girlfriend and I had a major fight. She stormed out; I sulked. The next morning, I struggled to open my eyes. I had spent most of the night reliving the fight. I was cranky. I dragged myself out of bed to do my volunteer work, but my generous mood had evaporated. I didn't want to visit an old blind man.
Charlie lived in a rough section of Manhattan: the lowest section of the Lower East Side. Dodging delirious winos, occasionally crossing the street to avoid desperate-looking drug addicts, I trudged toward our first meeting. I tried to imagine what Charlie looked like. The coordinator said he was old. At twenty-three, as far as I was concerned, anyone over sixty-five was at death's door. He was definitely over sixty-five, I'd been told. Probably senile, too, I thought to myself.
Well, I'd wasted this Saturday morning, I thought, but I can call the Lighthouse early Monday morning and take myself off the list of volunteers. I climbed the crumbling steps to Charlie's run-down building and began the ascent to his sixth-floor apartment. No elevator.
Shuffling sounds signaled Charlie's approach; a face appeared from behind the graffiti-covered apartment door. I gasped. Cataract-clouded eyes, wispy white hair. He was ancient. Charlie wasn't just sixty-five; he was sixty-five years older than I was. He was eighty-eight.
He ushered me into his surprisingly tidy apartment. I couldn't help admitting it looked neater than mine, and I wasn't blind. Sitting on a slightly musty sofa, Charlie told me how he'd lost his vision and wife of more than fifty years, all in the previous ten months. He told me the past without a trace of self-pity.
I tried to imagine the tragedy of his life, thinking that I'd be suicidal if I were blind and alone. Charlie interrupted my thoughts. He was telling me how fortunate he'd been to have such a wonderful marriage for so long. He smiled at me gently, as if sensing my discomfort.
That first day, Charlie and I visited his barber and walked - more than he had walked since his wife's funeral. As we walked, Charlie talked. All of his friends and relatives were gone, with the exception of a son in California. He told me tales of his younger days at sea, his service in World War I and his wonderful wife. Time slipped by. My agreed-upon one-hour visit stretched to three hours.Charlie was a great storyteller, but he was more than that. No matter what life event he shared, he never complained. Never. He was always able to find something positive to say about what had happened to him.
Eventually, Charlie needed a nap, and I left him. As I left, I thought that Charlie's eyes may have been fogged over, but his perspective was 10/10. Just spending a day with him corrected my distorted view of life. I saw all my problems plainly, and my self-pity vanished as I headed home.
Visits with Charlie became the high point of my week; his stories always put things in perspective for me. It's been a long time since I've had to struggle to wake up on a Saturday morning. Life's full of surprises, Charlie often said on our visits. It was true, I knew; no event was as surprising as my reluctant visit that Saturday morning many years ago, when an aging blind man opened my eyes.
-Bill Asenjo-
(From Chicken Soup for the Single's Soul)
Some vocabularies:
magnanimous (a)
fortunate (n)
noble (a)
outreach program (phr.)
shut-in (n)
storm out (v)
sulk (v)
struggle (v)
relive = re + live (v)
cranky (a)
drag s.o. out of s.th to do ...
evaporate (v)
dodging delirious winos (phr.)
desperate-looking
addict (n)
trudge (v)
coordinator (n)
senile (a)
take s.o. off (phr.)
crumble
run-down building
gasp (v)
wispy (a)
usher (v)
neat (a)
musty (a)
tragedy (n)
suicidal (a)
barber (n)
funeral (n)
tale (n)
slip by (v)
agreed-upon
fog over (v)
perspective (a)
vanish (v)
reluctant (a)

Đọc tiếp »

Saturday, 29 December 2018

[Sách] Người phụ nữ Giàu (Rich Woman)


  

Cuốn sách Người phụ nữ giàu

“Từ khi sinh ra cho đến năm 18 tuổi
Một cô gái cần có các vị phụ huynh giỏi
Từ 18 đến 35 tuổi, cô ấy cần có nhan sắc
Từ 35 đến 55 tuổi, cô ấy cần có cá tính tốt
Từ 55 trở đi, cô ấy cần có nhiều tiền” (Sophie Turkey)

Định nghĩa tài sản theo quan điểm của Người Cha Giàu “tài sản chính là thứ bỏ tiền vào túi bạn, nếu bạn ngừng làm việc”.

“Tiền bạc không phải là thứ quan trọng nhất trong cuộc đời con, nhưng nó ảnh hưởng đến mọi thứ quan trọng” (Người cha giàu dạy con)

Kim, tác giả là cô gái từ nhỏ không tuân theo nội quy nên thường bị phạt đứng ngoài hành lang trong khi các bạn mình đang trong lớp học. Cô ấy bị đuổi việc hai lần với công việc toàn thời gian bởi vì cô ấy quá độc lập. Kim chỉ ra những việc liên quan đến phụ nữ làm một cách ngớ ngẫn:
  1.        Kết hôn vì tiền
  2.        Duy trì cuộc hôn nhân hoặc mối quan hệ không hạnh phúc vì tiền.
  3.            Để đàn ông quyết định tài chính quan trọng của bản thân.
  4.        Chấp nhận suy nghĩ đàn ông giỏi về tiền bạc hơn phụ nữ.
  5.            Hy vọng rằng đàn ông sẽ thay đổi.
  6.        Bị bỏ rơi vì những cô gái trẻ hơn.

Cô gọi những điều ngớ ngẫn trên là ‘bán linh hồn cho tiền’. Tội lỗi đó chính là đánh mất lòng tự trọng, tự tin và giá trị bản thân. Cô nói, ‘sự hấp dẫn giới tính cho ta sức mạnh khi còn trẻ, nhưng tiền bạc mới cho ta quyền kiểm soát lúc về già’.

NHỮNG BÀI HỌC TỪ CUỐN SÁCH

Bài học 1. Nguồn trang bị kiến thức cần thiết
  1.  Đọc sách
  2. Nghe băng đĩa
  3. Tham gia hội nghị, hội thảo
  4. Đọc tạp chí: Đọc không hiểu, tiếp tục đọc, kiến thức sẽ tăng lên theo thời gian.
  5.  Nói chuyện với người cùng chuyên môn
  6. Tham gia câu lạc bộ
  7. Thành lập câu lạc bộ cho riêng bạn: Tiêu chuẩn kết nạp câu lạc bộ: thái độ nghiêm túc về việc tham gia và là người ủng hộ - động viên người khác cùng tham gia.
  8. Sử dụng internet
  9. Đặt câu hỏi: càng hỏi càng thông minh.

Bài học 2. Làm sao để đọc hiểu nhanh hơn
  1. Tăng vốn từ vựng lên hàng ngày: Đọc sách, Đọc báo, Nghe audio, Nghe xem video
  2. Đặt câu hỏi
  3.  Tỏ vẻ ngu ngơ có thể

Bài học 3. Làm thế nào để vượt qua nỗi sợ hãi?
Nếu bạn có bất cứ nỗi sợ hãi nào hãy thú nhận điều đó. Một cách để giảm nỗi sợ hãi dĩ nhiên là phải nhờ đến kiến thức và kinh nghiệm. Vấn đề không phải loại sự sợ hãi mà chúng ta đang học cách xử lý sợ hãi khi nó xuất hiện. Cứ tiếp tục đi!
Bài học 4. Làm thế nào để nhận ra lý do riêng của bạn để duy trì một thói quen hữu ích?
Tìm một nơi yên tĩnh không đứt mạch suy nghĩ, một khung cảnh cho phép bạn kết nối với chính mình.
Thư thả, đừng thúc ép, lý do riêng có thể đến tức thời hay bạn có thể thấy rằng bạn muốn suy nghĩ nhiều hơn.
  1. Đâu là lý do thực sự? Viết nó ra.
  2.  Hỏi lần nữa “điều gì là lý do chính trong thâm tâm tôi muốn xây dựng thói quen xyz?” Viết nó ra.
  3. Hỏi lần nữa “điều gì là lý do chân thành từ đáy lòng tôi muốn xây dựng thói quen xyz?”Viết nó ra.

Lặp lại và thành thật với lòng mình đến khi hoàn toàn hiểu lý do thật sự!

TRÍCH MỘT SỐ CÂU TÂM ĐẮC TỪ CUỐN SÁCH

“Chọn môi trường của bạn một cách khôn ngoan.”

“Thành công của bất cứ ai khác gợi cho mình những điều cần làm mà mình đang không làm”.

“Hãy tìm kiếm những người muốn học hỏi và tiến bộ - họ sẽ ủng hộ bạn trong việc đạt được những giấc mơ táo bạo nhất – bạn có thể thấy chính mình đang giao du với những bạn bè mới.”

“Nếu như bạn không chạy hết ga thì bạn sẽ bỏ lỡ ý nghĩa của cuộc đời.”

“Khi học trò sẵn sàng thì người thầy sẽ xuất hiện.”
CÁ NHÂN
Ý tưởng cuốn sách ổn, cách viết và dẫn chuyện không đặc sắc. Một số tình huống cuốn sách có vẻ không thực tế. 


Đọc tiếp »

Monday, 24 December 2018

[Sách] KỶ LUẬT KHÔNG CẦN TRỪNG PHẠT - góc sách



Phương pháp kỷ luật truyền thống đòi hỏi quá ít sự hiểu và sửa sai của cấp dưới mà chủ yếu là cảnh báo, quở trách, thử thách, giáng chức, trừ lương.
Sự khác biệt lớn nhất của phương pháp kỷ luật không trừng phạt chính là SỰ CAM KẾT CÁ NHÂN về việc sửa lỗi được đề nghị. Mọi sự thỏa thuận giữa người quản lý và cấp dưới luôn đi đến CAM KẾT cải thiện lỗi lầm. Thậm chí khi cá nhân vi phạm nhận hình thức kỷ luật “đình chỉ không lương”, cá nhân đó cũng không được sử dụng khoảng thời gian này để làm việc mà yêu cầu chấp hành hình phạt mà thôi.
Cuốn sách này sẽ cải thiện cho đội ngũ quản lý nói chung. Ngay từ sơ khai, tác giả viết nó dành cho các vị chủ tịch, đội ngũ giám đốc, đội ngũ trưởng phó phòng. Tác giả lấy nhiều ví dụ và mô phỏng chi tiết cho ban giám đốc, ban quản lý … nhưng cá nhân mình có thể áp dụng với bất kỳ mối quan hệ nào miễn ở đó có thể phân thành hai nhóm: nhóm quản lý và nhóm bị quản lý. Trong gia đình, ba-mẹ và con-cái; anh-chị và các-em. Ở trường học, thầy-cô và học-sinh, ban-quản-lý-lớp với các-bạn-còn-lại. Trong đời sống, người-kiểm-soát-quan-điểm và người-biện-luận-quan-điểm; ….
Xuyên suốt cuốn sách tác giả xoay quanh các vấn đề ĐÚNG-NGƯỜI, ĐÚNG-TỘI, ĐÚNG-VAI-TRÒ, ĐÚNG-TRÁCH NHIỆM và đặc biệt là KỶ-LUẬT-VẪN-TRẢ-LƯƠNG. Kỷ luật không trừng phạt tập trung vào SỰ LỰA CHỌN. Mỗi sự lựa chọn là mỗi kết quả khác nhau. Tác giả nêu ở đây cụ thể như hoặc là giải quyết vấn đề trước mắt và cam kết làm tốt công việc, hoặc là thuận tình ly hôn để tìm kiếm cơ hội tốt hơn.
Đọc cuốn này tôi thấy có nhiều điểm tương đồng với LÀM NHƯ CHƠIlàm chủ công việc và đời sống bằng năng lực tỉnh thức của tác giả Thiền Sư Thích Minh Niệm. Người quản lý và người được quản lý đều bình đẳng, tôn trọng, luôn rõ sự mong đợi - thực tế của đôi bên và đặc biệt là không nói nhiều, dài dòng văn tự.
Tôi còn thấy cuốn này có nhiều đặc điểm tương đồng với CÁCH SỐNGtừ bình thường trở nên phi thường của bác Inamori Kazuo. Ông chủ có tâm, quản lý có tâm, thầy cô giáo có tâm, yêu gia đình có tâm, yêu bạn bè thật tâm là tất cả những gì CÁCH SỐNG thể hiện thì KỶ LUẬT KHÔNG TRỪNG PHẠT cũng được đề cập và rất chi tiết.



Tôi thích nhất chương 9 của cuốn sách này, càng thích ở đoạn cuối chương sách viết về cảnh chia tay giữa ông chủ với nhân viên trong buổi sa thải. Tác giả phân tích chi tiết đến độ chọn thời điểm tan tầm mở đầu cuộc họp để tránh các nhân viên khác bàn ra nói vào bẻ mặt người sắp chia tay. Ông chủ chuẩn bị cả khăn giấy đề phòng trường hợp nhân viên rơi nước mắt. Chuẩn bị cả kịch bản họp để tránh lòng trắc ẩn xảy ra không đúng chỗ. Dành thời gian cùng đi đến văn phòng của nhân viên lần cuối để thu dọn đồ đạc. Dành thời gian đưa nhân viên ra về, nói lời tạm biệt, một cái ôm và lời chúc sức khỏe. Lúc đọc đến đoạn này, tôi nhớ đến các Thầy Cô giáo ở trường, giá mà các Thầy Cô giáo cũng tôn trọng học trò như thế chắc hẳn số học trò ‘cá biệt’ cũng chẳng có, ắt có là học trò ‘cá tính’ mà thôi. Cách đây 5-7 năm về trước tôi không nhớ rõ nữa, có cậu học trò ‘cá tính’ lớp 12 trường N.T.B. nhà trường đuổi học không cho thi tốt nghiệp, ba mẹ chán ngán bỏ luôn, chỉ vì em ham chơi game, mê bóng đá, thường xuyên bỏ tiết, không làm bài, không học bài. Tuy nhiên, em có sức học rất khá. Ở cái tuổi 17-18, điều kiện gia đình đầy đủ, tôi biết em như thế cũng bình thường thôi. Tôi, nhận em về nhà, cam kết học và thi. Năm đó, em không những đậu tốt nghiệp mà còn vào đại học nữa. Em ấy giờ đây là chàng kỹ sư dầu khí đầy ước mơ. Sau này, mẹ em luôn nói với tôi, khi cậu ấy vừa xuống sân bay, ba mẹ ra đón ‘cậu bảo ba mẹ mang đồ đạc về hộ con, con đến thăm cô đã’. Nghe thôi đã thấy thổn thức trong lòng rồi. Đấy, nếu ông chủ nào cũng đối xử như ông chủ trong cuốn sách KỶ LUẬT KHÔNG CẦN TRỪNG PHẠT chắc hẳn rằng nhân viên đó có bị đuổi việc, cũng có đủ niềm tin về tương lai mà nỗ lực làm lại cuộc đời.

Cảm ơn tác giả đã viết nên cuốn sách, cảm ơn tất cả những người đã đưa cuốn sách đến độc giả, cảm ơn nhân vật 'em' đã can đảm xuất hiện trong hành trình cuộc đời tôi. Trân trọng!
 ----www.mitabio.com-----





Tác giả: Dick Grote
Lĩnh vực: kinh tê – quản trị
Dịch giả: Trịnh Hồng Hạnh
NXB: 2008
Số trang: 424
Đọc tiếp »

Friday, 21 December 2018

[Sách] ‘TÔI LÀ MỘT CON LỪA – Lên đường với trái tim trần trụi”



Đọc từng dòng kể của chị Phương Mai về hành trình của chị, đan xen những trải nghiệm mới lạ là những quan điểm sắc bén. Tôi cảm thấy khá vui khi đọc đến đoạn thảo luận về sự khác biệt giữa ‘travel’ (du lịch) và ‘holiday’ (nghỉ dưỡng). Trước giờ tôi vẫn phân biệt rõ ràng hai khái niệm này nhưng những người bên tôi chẳng ai đồng ý. Tôi bảo ‘travel’ là để học, ‘holiday’ là để nghỉ ngơi phục hồi sức khỏe thể chất và tinh thần. Sau mỗi hành trình học qua ‘travel’ là mệt rã rời, hết tiền nhưng được rất nhiều. Tôi xem đó là học phí. Mọi người xung quanh tôi bảo tôi chống chế để đi chơi. Hí hí … nói sao thì nói tôi đi vẫn cứ đi.
Để ‘travel’ hiệu quả trước khi lên đường cần phải có sự chuẩn bị:
  1. MỤC ĐÍCH CHUYẾN ĐI: phải có mục đích rõ ràng thì học thông qua ‘travel’ mới hiệu quả được.
  2. KINH PHÍ: ít nhất phải có đủ số tiền chi tiêu tối thiểu, mức tối thiểu này phụ thuộc vào nơi đến, ….
  3. KIẾN THỨC: văn hóa, xã hội, phong tục, tập quán, phương tiện đi lại, thời tiết, chỗ ở, thức ăn ….

Chiayi-12-2018

TRẢI NGHIỆM CỦA TÔI

Chị Mai dành cả chín tháng để đi du lịch theo dấu chân đạo hồi. Chị muốn học về văn hóa, lịch sử, phong tục, tập quán, và tình hình thực tại. Sư phụ của tôi dành suốt ba năm để tu bụi quanh nước Mỹ.  Và nhiều rất nhiều nhân vật khác đã dùng phương tiện ‘travel’ để học và nghiên cứu. Cá nhân tôi thì chưa có những chuyến đi nào dài đến thế, dài nhất là hai tháng, ít nhất là một ngày và thông thường là ba đến năm ngày. Điều kiện tối thiểu lên đường của tôi chưa đủ, nhưng nếu đợi đến ngày cảm thấy đủ, thì không biết ngày ấy khi nào đến, nên tôi thường quyết nhanh và luôn. Ngày sang Đài, tôi đã viết xuống mục đích của chuyến đi là tìm hiểu về nông nghiệp nước này – kỹ thuật canh tác – bảo quản – đóng gói – vận chuyển – chế biến và thương mại. Tôi kể đoạn ngắn ba ngày về lần trải nghiệm gần nhất.
Taiwan-7-2018

Hành trình đến với chuyến đi

Tâm thế rõ ràng nên tôi thường chia sẻ với bất kỳ người Đài nào dễ mến về mong ước của tôi. Một ngày nọ, tôi nhận tin nhắn từ một cô quản thư viện lúc giữa trưa “Mita, thích trải nghiệm nông nghiệp phải không? Nếu có thể đi ngay hôm nay thì có một nông dân ghé qua đón lúc 5h chiều và ở lại một tuần nhé”. Tôi suy nghĩ dàn xếp công việc và nhắn tin trả lời “đồng ý, nhưng chỉ có thể ở lại ba ngày và hẹn đợt tới đến lâu hơn.

Chuẩn bị

Tôi gói ba bộ quần áo, túi đồ dùng cá nhân, ít tiền, điện thoại, xạc điện thoại và cài App Translator.

Chuyến đi 

Năm giờ chiều, một phụ nữ ngoài sáu mươi chạy chiếc xe cũ kỹ đón tôi đến một cái núi. Đường núi gập ghềnh chênh vênh lắm, cái đứa luôn bị say xe như tôi thì thật đáng thương. Nhưng, mở cửa xuống xe là mọi thứ sẽ hồi sinh. Xuống xe, mở cửa phòng kho theo bà lấy đạo cụ ra vườn. Lúc đó cũng sáu giờ chiều tháng bảy trời sáng trưng.
Công việc của tôi là bao các quả bưởi khỏe mạnh. Tôi đeo tạp dề, mang găng tay, một số dụng cụ để làm. Bà dạy tôi cách chọn quả bưởi khỏe mạnh bao chúng lại, loại bỏ những quả không đạt chuẩn bỏ đi. Bài học ngắn gọn cũng dễ hiểu nên tôi thực hành được ngay. Hơn tám giờ tối bà đưa tôi đến quán mỳ dưới chân núi để ăn tối. Thức ăn ở đây khá rẻ và ngon.

Quán mì dưới núi

 Ăn xong, cũng gần 9h tối. Mệt lữ. Lên xe và bà đưa tôi đến một công ty bán cây giống. Có lẽ, họ là mối của nhau nên vẫn giao dịch giờ khuya thế này. Bài học tiếp theo là chọn cây nhãn giống. Đây là loại nhãn ghép giữa cây mẹ có sức sống khỏe mạnh với cây sai quả, mỗi cây con cao tầm 50 -80 cm. Sau khi chọn cây xong, tôi có nhiệm vụ phụ giúp khuân các cây lên xe tải. Gần 10h đêm, tôi được bà đưa về nhà. Tối tăm, bụi bẩn, đầy đồ đạc. Tôi được chỉ dẫn nơi tắm rửa và ngủ đêm nay. Dù chỗ khá lạ nhưng vì mệt nên tôi đã có một đêm khá ngon giấc.
Cây nhãn giống

Sáng hôm sau 6h sáng, bà đánh thức dậy và chuẩn bị bữa ăn sáng cùng bà. Một món cà tím luộc chấm nước tương. Ăn xong, bà không đưa tôi lên núi nữa mà xuống sông cách đó khoảng 60km. Sáng nay, trồng nhãn. Ở đây, có hai bác thợ chính hướng dẫn kỹ thuật chọn vị trí trồng nhãn. Nào là tính toán hướng mặt trời mọc, nào là tính khoảng cách sao cho các cây nhãn ra quả không bị che nắng. Đánh dấu vị trí và bắt đầu trồng. Họ có máy đóng cọc vừa bọc nhãn giống, cắt bỏ bọc giống, đặt cây xuống hố, lấp hố và phủ phía trên một lớp bã thực vật để giữ ẩm. Xong trồng nhãn. Trời đứng bóng, bắt đầu đi thăm đồng chuối già, đồng đu đủ, đồng măng tây, thu hoạch quả ô ma.
Quả ô ma

Cây măng tây
(mặc dù ăn măng tây nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên trong đời biết đến cây măng tây)



Chú này hướng dẫn tôi trồng và chăm sóc cây

Ăn trưa tại đây, bữa trưa đầy đủ có thịt gà kho, có trái cây. Ngủ trưa bằng võng tre.
Chiều nay trời mưa, không phải làm gì. Bà đưa tôi đến trại dưỡng lão. Đem quả ô ma đến cho từng cụ. Điều thú vị ở trại dưỡng lão này cũng có ông lão làng. Ông ấy ngồi ở giữa cổng tòa nhà, vừa đem quả ô ma vào ông ta được quyền chọn quả to nhất, ngon nhất. Trong khi, các ông bà lão khác mỗi người chỉ được ½ hoặc 1/3 quả ô ma thôi. Tôi thì thầm trong bụng – con người thú vị thật.
Taiwan-7-2018

Bà chủ theo Đạo Phật, mỗi tối bà đi học kinh Phật. Đương nhiên, tôi bị tha đi rồi. Người Đài cũng y người Việt chúng ta, rất tình cảm. Bà mang theo nào quả ô ma, nào măng tây, nào xoài để cho mỗi người bạn Đạo. Trở về nhà đã nửa đêm.
Ngày kinh khủng nhất chính là ngày thứ ba. Lần đầu tiên trong đời tôi ăn món cơm khó tả. Nó nhão nhão, nâu nâu, đầy rau cũ kỹ, có cá, có thịt mỡ, có hành tỏi. Giờ nhớ lại tôi cũng còn nổi cả da gà. Thế mà tôi đã ăn xong đấy. Lúc đó đâu có dám chụp hình lại. Hôm đó, chúng tôi lên núi bao quả bưởi, bao quả ổi, hái ớt. Buổi trưa, chúng tôi ăn một loại rau câu dứa (quả dứa cắt từng miếng to nấu mềm, thêm đường và agar). Trời cũng đã tối. Việc cũng xong rồi. Chia tay bà bằng bữa ăn hoành tránh ở tiệm mì khá nổi tiếng dưới núi. Chuyến đi kết thúc. Mệt rã rời. Nhưng tôi thu được không ít những bài học giá trị.

Bạn có chuyến đi đầy ý nghĩa nào chia sẻ với tôi nhé! Cảm ơn bạn!
-----www.mitabio.com-----


Đọc tiếp »